Đây là bệnh viện tâm thần, y tá đang đi trên hành lang để đến từng phòng.
"Sốt cà chua!"
Đột nhiên có tiếng gào kinh thiên động địa khiến đất bằng dậy sóng, y tá thấy một vật thể màu trắng không rõ là gì lao vút qua người mình, cô ta hoảng hốt đánh rơi cả tập bệnh án trên tay, "Đó là gì thế?"
Bác sĩ lớn tuổi bên cạnh đẩy kính, bình tĩnh đáp: "Đừng sợ, đó là bệnh nhân ở phòng 211. Áo trói bình thường không giữ được anh ta, chắc anh ta lại cạy được khóa còng rồi, lại đang tr. ần tru. ồng chạy rông đó."
Ông ta chưa nói dứt lời một đám y tá nam cao lớn đã sầm sập chạy qua, "Triệu Một Hữu! Dừng lại đi Triệu Một Hữu!"
Y tá theo bác sĩ đi buồng vẫn trong kỳ thực tập, cô ta chưa tỉnh hồn, "Hình như em nghe thấy anh ta hét cái gì sốt cà chua ấy?"
"Đúng rồi." bác sĩ già mải viết ngoáy trên nhật ký đi buồng nên không ngẩng lên, "Bệnh nhân phòng 211 ở viện lâu rồi, từ lúc nhập viện anh ta đã thế đấy. Suốt ngày nói gì không ai hiểu cả, toàn là sốt cà chua thôi."
"Sốt cà chua!"
Triệu Một Hữu đâm đầu vào phòng bệnh, huơ tay gào lên: "Không phải vàng không phải xi
-rô, sốt cà chua chính là sốt cà chua!"
Mấy y tá nam chật vật lắm mới ấn được anh xuống rồi nhanh chóng mặc áo trói, tiêm thuốc an thần. Đợi bệnh nhân ngủ thiếp đi trên giường họ mới thở phào. Triệu Một Hữu là một trong những ca khó xử lý nhất bệnh viện, anh không có khuynh hướng bạo lực gì cả nhưng anh cứ thích vừa múa vừa hát, nhãng đi một tí là anh cởi trần cởi truồng chạy nhông nhông ngoài hành lang, miệng hát vang sốt cà chua. Anh khiến cả bệnh viện bị ám ảnh, căng
-tin cũng không xào cà chua với trứng nữa.
Họ đóng cửa phòng bệnh lại, đổi khóa mới. Đợi đám người đi xa dần, Triệu Một Hữu đang "ngủ say" trên giường bệnh đột nhiên ngồi dậy, thoăn thoắt cởi áo trói rồi đứng giẫm trên gối, làm tư thế đại bàng tung cánh, miệng lẩm bẩm: "Sốt cà chua!"
Đoạn, anh nhảy xuống sàn rồi bắt đầu nhảy nhót tưng tưng như thầy cúng làm phép, "Sốt cà chua! Sốt cà chua! Không phải vàng không phải xi
-rô! Sốt cà chua chính là sốt cà chua! Thần tài chúc phúc, biến đá thành vàng, toàn gia đại cát! Sốt cà chua! Trên mặt nữ này có sương trắng! Đó là vòng lặp! Ta phải nghĩ cách thoát ra! Vậy thì vấn đề là ta phải đi đâu?
Sốt cà chua!"
Anh bắt đầu bò lồm cồm trên sàn, mồm lẩm bẩm: "Sốt cà chua! Hãy thết rượu ở Tụ Nghĩa đường cho ta và chúng hiền đệ bộc bạch tâm can, đất Lục Lâm ai mà không tôn kính Đậu Nhĩ Đôn... sốt cà chua... vợ tôi ở di chỉ đợi tôi về... về quê, quê đâu mà về?"
Đột nhiên anh thốt lên, đoạn xướng kịch ngừng bặt ở câu mấu chốt, anh lại huơ tay múa chân điên đảo: "Về quê, về quê, di chỉ, di chỉ 000... sốt cà chua!"
Lại là sốt cà chua, Triệu Một Hữu nằm vật ra giường, lúc này vẻ điên loạn trên mặt anh đã biến mất, nhường chỗ cho sự mệt mỏi rã rời.
"Mẹ kiếp." anh bưng mắt, chửi: "Cút mẹ mày đi sốt cà chua."
Nằm một lát anh lại cắn răng ngồi dậy, moi cây bút đánh dấu dưới đệm ra rồi lại trèo xuống gầm giường, viết lên giát giường mấy chữ: Di chỉ 000.
Nằm dưới gầm giường nhìn lên anh thấy cái giường không to lắm nhưng dưới giát đã viết chi chít rất nhiều chữ: nhiệm vụ, nhà khảo cổ, bạn, vòng lặp, thiên thần, mơ, cửa...
Còn có mấy dòng chữ nhỏ xíu:
Mày là Triệu Một Hữu.
Mày không bị điên.
Đây là một vòng lặp hoặc một giấc mơ.
Mày phải nghĩ cách thoát ra.
Cạnh đó là chữ "Sốt cà chua" to đùng, nét chữ rất nghệch ngoạc, tiếp nữa là dòng ghi chú: mày không phải người không có quá khứ, mày chỉ quên một số chuyện thôi, muốn nhớ lại hãy đọc thật to Sốt Cà Chua.
Triệu Một Hữu nhìn chữ trên giát giường, miệng lẩm bẩm: "Sốt cà chua."
Người ta bảo anh là bệnh nhân của bệnh viện này, anh đã ở đây rất lâu rồi... câu này đúng một phần, bởi vì đúng là anh cảm thấy nơi này rất quen thuộc. Nhưng không ai nói cho anh biết được anh đến từ đâu, anh có người thân, có bạn bè hay không, anh không thể thoát được khỏi bệnh viện, cũng không nhớ được quá khứ của mình. Anh giống như một người từ trên trời rơi xuống đây, trong ký ức của anh chỉ sót lại ba chữ "Sốt cà chua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!