Di chỉ 000, di chỉ mà mọi nhà khảo cổ đều biết đến nhưng xưa nay chưa một ai từng đi vào.
Lối vào di chỉ 000 nằm ở tầng 1, nơi được giới khảo cổ gọi là "Cổng Trời".
Cổng Trời mở ra, tinh hà đãng đãng, sơn hồng đại điện, đá phẳng lát cung.
Anh. Triệu Một Hữu lại huơ tay. Di chỉ 000 nguy hiểm lắm thật à?
"Không thể biết chắc được, nhưng xét số thứ tự thì đúng đó là di chỉ nguy hiểm nhất." Tiền Đa Đa nói: "Chính vì chưa từng có ai vào nên mới đáng sợ, nỗi sợ bắt nguồn từ điều không biết."
Triệu Một Hữu vừa tỉnh, lúc này đầu óc anh còn đờ đẫn nhưng trực giác cho anh biết có chút vấn đề: Anh Tiền, nếu chưa có ai vào đó tại sao di chỉ đó lại được đánh số 000? Sao người đánh số lại biết nó nguy hiểm nhất? Ai đánh số di chỉ vậy?
Tiền Đa Đa lắc đầu: "Không ai biết cả, có nhiều bí ẩn không lời giải trong giới khảo cổ lắm."
Anh ta ngừng một chút rồi lại nói: "Có một giả thuyết là người vào di chỉ 000 sẽ biến mất ở hiện thực, cái giá phải trả chính là không còn ai nhớ đến họ nữa."
Thế thì còn bàn bạc quái gì nữa. Triệu Một Hữu huơ tay tán loạn. Chắc chắn là em phải đi cùng anh, quyết định vậy đi.
Tiền Đa Đa im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh ta cầm tay Triệu Một Hữu, "Em cứ nghỉ đi đã, mình còn nhiều thời gian."
"Thế đấy."
Triệu Một Hữu trồi lên từ bồn tắm, "Ảnh nói vậy đấy... "mình còn nhiều thời gian"."
"Triệu Mạc Đắc, về tình hay về lý thì anh mày đây đều là người mới chết chồng. Mày đã không đưa tiền điếu thì thôi." Vai Chính nghe rồi cười gằn, "Lại còn dám chạy đến trước cửa nhà quả phụ khoe tình yêu của mày. Mày có ra cái giống người không hả?"
"Trước cửa nhà quả phụ mới lắm xì
-căng
-đan." Triệu Một Hữu thổi bong bóng trong bồn tắm, "Giúp anh em một tí, sau này đám cưới em lại mời anh, không đòi tiền mừng đâu."
"Anh nhắc mày đấy, đừng có mơ mộng quá." Vai Chính bảo: "Tiền Đa Đa đã hứa hẹn gì với mày đâu."
"Đời nào?! Thế kỷ 25 này thứ đáng tiền nhất phòng đấu giá chính là lát cắt bộ não từng được nếm trải tình yêu đích thực còn gì." Triệu Một Hữu nhíu mày, "Thái độ anh thế là không được đâu nhé, hôm trước đứa nào gặng hỏi em "cua kiểu gì hay thế" hả?"
"Thế chắc mày cũng biết thứ rẻ nhất chợ đen là hormone chứ hả." Vai Chính lườm anh, "Mày muốn tìm nhân tình cũng được, nhưng mày phải nhớ lấy, Triệu Mạc Đắc, trước cái chết người ta chẳng quyết định được gì đúng đắn đâu. Chớ có cắm đầu vào."
"Anh thật chẳng lãng mạn gì cả."
"Phong nguyệt vô biên, đời người hữu hạn, lấy ngắn ngủi mà theo đuổi vĩnh hằng, biết vậy." Vai Chính bảo: "Anh cũng chỉ muốn nhắc nhở mày thôi, tình trạng của mày bây giờ có thể là di chứng từ di chỉ. Gọi là hiệu ứng lẫn lộn k. ích th. ích hay hiệu ứng Romeo và Juliet cũng được, một số ảo giác sẽ k. ích th. ích bộ não mày, lý trí mày chưa kịp phản ứng nên mày lầm tưởng mày đang yêu thôi, đừng có xúc động quá."
Anh ta lại đọc một câu của Shakespeare: "Nỗi hân hoan tàn nhẫn này chắc chắn sẽ có kết cục tàn nhẫn."
"Nghe không hiểu, nói tiếng người đi." Triệu Một Hữu té một vốc nước vào người anh ta, "Thế làm sao anh biết được lúc đó anh đang ở trong mơ hay thật?"
"Đang mơ sao biết mình mơ, chuyện ấy là thường."
"Cút." Triệu Một Hữu chỉ ra cửa, "Bọn này mù chữ không chơi được với anh đâu."
Vai Chính đi thật, trước khi đi anh ta còn đứng nhìn xuống anh, "Dù sao thì anh với mày cũng phải có đứa được hạnh phúc thôi. Trước mắt thì mày có triển vọng nhất đấy, Triệu Mạc Đắc."
Triệu Một Hữu nằm bò ra thành bồn tắm, "Thế anh có hạnh phúc không?"
"Bài thơ của anh kết thúc rồi." Vai Chính đóng cửa lại, từ chỗ của Triệu Một Hữu chỉ thấy được bóng lưng anh ta.
Cửa vang lên tiếng lách cách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!