"Tốt lắm." Tiền Đa Đa phản ứng rất nhanh, rất bình tĩnh, cũng có thể là hơi bị đờ đẫn. Người đang trốn tránh sự thật cũng có khi bộc phát được tiềm lực vĩ đại bất chấp gió mưa, "Lúc đó chắc là đau đấy, cậu chịu khó vậy."
"Vâng, vâng, không vấn đề gì, em chịu... được?" đầu óc Triệu Một Hữu rối beng lên rồi, anh phải nặn óc lắm mới ngộ được một phần câu nói vừa xong, sao lại là anh chịu? Bịp à? Lừa à?
Tiền Đa Đa không giải thích mà cởi áo khoác ra, đồng phục của nhà khảo cổ không được may bó sát nhưng lúc này anh ta đã biến thành phụ nữ, cúc áo trước ngực sắp bục chỉ rồi. Anh ta cởi cúc cổ áo trong rồi nhìn Triệu Một Hữu, "Sao còn ngẩn ra thế?"
Nói xong câu đó như là mới ý thức được điều gì, "... cậu không biết cách à?" anh ta ngập ngừng rồi tiếp: "Có cần tôi chỉ cho không?"
"Ơ thì... anh Tiền à." Hỏi một đằng Triệu Một Hữu đáp một nẻo, "Sao anh không biến thành người nhân tạo như lần trước?" người nhân tạo cũng có chức năng mang thai chứ nhỉ? Mà làm thế thì đỡ phiền phức hơn nhiều, ít nhất là không sợ khó đẻ.
"Biến hình thành người nhân tạo mất sức lắm, năng lực của tôi bây giờ không làm được." Tiền Đa Đa nhìn xuống thân thể mình rồi có vẻ hiểu ra, "Thế này không phải gu của cậu à? Vậy cậu thích thế nào?" xong anh ta lại giải thích, "Cơ thể này đang trong thời kỳ rụng trứng nên hơi bị phù một chút, nhưng đây là thời điểm nữ giới dễ thụ thai nhất."
Triệu Một Hữu suýt nữa thì vọt mồm bảo không sao em có kén chọn gì đâu, mà lời ra đến mép anh lại nuốt vào. Quan niệm đạo đức ở Đại Đô Thị thế kỷ 25 đã phát triển đến đoạn thế nào là con người rồi, nói chung giới tính không còn là vấn đề gì đáng để tranh cãi hết. Tầng 33 càng không phải nơi cho người ta lập đền thờ trinh tiết. Triệu Một Hữu sinh trưởng ở tầng đáy đô thị, mẹ anh là gái nhảy, cái gì nên xem nên biết, cả cái không nên xem không nên biết anh cũng biết hết rồi..... nhưng mà thế này thì anh lời quá.
Đây đâu phải là vui vẻ nhất thời mà là "sinh dục".
Như là hiểu ra mối băn khoăn của Triệu Một Hữu, Tiền Đa Đa hỏi, "Cậu không muốn có đứa bé này hả?"
Nếu có Vai Chính hay Điêu Thiền ở đây để xem bộ dạng của Triệu Một Hữu lúc này đảm bảo hai người đó sẽ cười lăn cười bò, vì tự dưng anh bật ra một câu như cái máy: "Em sẽ chịu trách nhiệm."
"Đùa thôi, không phải căng thẳng thế." Tiền Đa Đa thở dài, "Cậu thư giãn đi, căng thẳng quá khó cư. ơng c. ứng lắm."
Triệu Một Hữu: "..."
"Người của hiện thực không thể thai nghén được sinh mệnh trong trường vực lượng tử, đây chỉ là một vở diễn thôi. Chúng ta dùng quá trình sinh nở để lừa di chỉ chứ không sinh ra cái gì thật đâu."
"Hay là cậu muốn có con thật?" Tiền Đa Đa nhìn Triệu Một Hữu, đoạn này thì chắc anh ta đùa thật, "Tôi còn nợ chính quyền Đại Đô Thị nhiều tiền lắm, chưa trả hết thì chưa lấy vợ sinh con được."
Nói xong không đợi Triệu Một Hữu trả lời anh ta đã nắm cà
-vạt của anh rồi lôi anh lại, hai người cùng ngã lăn ra đất. Tiền Đa Đa giạng hai chân quắp lên lưng Triệu Một Hữu rồi bắt đầu rút thắt lưng của anh ra, "Đừng quên chúng ta đang chạy trốn đấy, 10 phút nữa phu nhân Hồ Điệp sẽ tìm được phòng này."
Dù phần lớn lý trí của Triệu Một Hữu đã bay mất nhưng anh vẫn nảy số nhanh như chớp, "10 phút á?"
"Tầm này thì đừng tự ái, thông thường nam giới cũng chỉ kéo dài từ 2 đến 10 phút thôi. Trong trạng thái hồi hộp còn ngắn hơn nữa." Tiền Đa Đa đánh giá kích thước của Triệu Một Hữu rồi như bật cười, "Đương nhiên, nếu cậu muốn chơi k. ích thí. ch một chút thì có một di chỉ đặc biệt, sau này sẽ dẫn cậu vào thử."
Triệu Một Hữu chưa kịp phát huy kỹ năng đấu khẩu đã có nơi nào ướt sũng mềm mại dán vào anh.
Cái giường có hơn một người sẽ trở thành chiến trường, giờ phút này sàn nhà là một cái giường.
Mưa bom bão đạn, đầu rơi máu chảy.
Chí ít trận này Triệu Một Hữu thua quá thảm.
Chẳng biết thời gian trong di chỉ trôi đi kiểu gì, sau vài ngày, có khi là vài tháng, cuối cùng Triệu Một Hữu đã thấm thía cái câu "chắc là đau đấy" và "cậu chịu khó vậy" Tiền Đa Đa nói hồi đó nghĩa là thế nào.
"Anh từng mượn được một năng lực gọi là "Chiết cành"."
Lúc Tiền Đa Đa nói câu này anh ta đang lấy một điếu thuốc trong hộp ra, châm lửa rồi rít một hơi. Triệu Một Hữu thì đang tìm quần dưới sàn, họ vừa thoát khỏi sự truy sát của phu nhân Hồ Điệp. Họ lộn nhào qua một hành lang gương rồi ngã vào một căn phòng giống phòng thay đồ, các loại kimono bằng lụa đủ màu chất đống trên sàn làm anh hoa cả mắt.
"Anh hút thuốc sau khi hành sự thì em không ý kiến, nhưng mà hình như nicotin không tốt cho thai nhi đâu." Triệu Một Hữu vẫn không thể tìm được quần của mình, anh bắt đầu cân nhắc đến việc thả rông. Dù sao trong di chỉ cũng chỉ có hai người họ, phu nhân Hồ Điệp thì không tính là người rồi, mà giữa họ bây giờ thì xấu hổ còn nghĩa lý gì đâu.
Tiền Đa Đa không trả lời, anh ta đứng dậy tiến tới nhét điếu thuốc vào miệng anh.
Triệu Một Hữu ngoái lại nhìn anh ta, "Hử?"
Một giây sau, một cảm giác cực kỳ khó nói lan tỏa từ lòng bàn chân anh, nó nhanh chóng tràn ra khắp cơ thể. Triệu Một Hữu cảm giác như toàn thân mình vừa bị cắn rỉa, tưởng đâu có pháo nổ từ eo anh trở xuống.
"Anh Tiền." anh vừa mở miệng đã phải xuýt xoa, "Anh làm cái gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!