Chương 18: Phu nhân Hồ Điệp

Họ lại đi qua rất nhiều di chỉ, thỉnh thoảng tàu dừng cho họ vào ăn cơm dã ngoại ven một hành tinh nào đó. Hóa ra không chỉ tận cùng vũ trụ mới có thần, lúc đi ngang qua một nơi giống biển tinh vân, Triệu Một Hữu phát hiện ra xung quanh tinh vân có rất nhiều thần khổng lồ.

Các thần đều đứng cúi đầu, có vẻ làm ngơ trước mọi sự trong vũ trụ, họ nhìn chằm chằm vào tinh vân trước mặt như đang theo dõi biển nuôi cấy trong đĩa petri (1).

Ngôn ngữ của loài người chỉ có thể gọi những tạo vật đó là "thần khổng lồ", có lẽ trong thần thoại sẽ có vài từ thích hợp hơn, kiểu như tộc Bàn Cổ (2), nhân mã, bầy sâu, vân vân. Tiếc là Triệu Một Hữu là kẻ mù chữ, lúc này anh chịu không nhớ được pho kinh sách nào cả.

Triệu Một Hữu nhìn những thần khổng lồ đằng xa, sinh vật vũ trụ cỡ này chắc chắn là có thể giáng một búa chẻ đôi một hành tinh, "Các thần đang làm gì thế?"

"Nấu xúp." Tiền Đa Đa đáp.

"Nấu xúp á?" Triệu Một Hữu không hiểu, "Xúp gì cơ?"

"Xúp nguyên thủy."

Nồi xúp nguyên thủy (3)... trong kho từ vựng của Trái Đất thì đó là một lý thuyết của các nhà sinh vật học về khởi nguyên của sự sống. Thuở sơ khai, môi trường sống trên Trái Đất tương tự với một đại dương nguyên thủy, các phân tử vô cơ tương tác với nhau sản sinh ra hình thái sinh mệnh đầu tiên.

Những hợp chất hữu cơ này tích lũy thành thể lỏng, được gọi là "xúp nguyên thủy".

"Thế..." Triệu Một Hữu có vẻ suy tư, "Xúp chín rồi thì làm gì?"

"Đương nhiên là ăn rồi."

Ánh sáng từ các hành tinh chiếu xiên xẹo vào toa tàu, không khí giống chất lỏng sền sệt, đột nhiên Tiền Đa Đa hỏi: "Cậu xem Sổ tay Sơn Hải bao giờ chưa?"

"Đó là cái gì nữa?"

"Là một văn bản nổi tiếng trong giới khảo cổ đấy. Nghe nói đó là ghi chép những nhà khảo cổ đầu tiên để lại." Tiền Đa Đa nói: "Nhóm nhà khảo cổ có quyền lực nhất trong thế hệ đầu tiên đa phần đều có dòng máu phương Đông cổ xưa, họ đã làm một thử nghiệm rất thú vị. Họ sử dụng một số chương trong cuốn sách cổ "Sơn Hải Kinh" (4) để phân tích di chỉ và đã để lại rất nhiều câu chữ có ý nghĩa sâu xa."

Anh ta đọc một câu: "Đất hoang Đại Di, bờ vực, con trai Đế Tuấn, đợi ăn nhật nguyệt."

Như biết chắc Triệu Một Hữu sẽ không hiểu, Tiền Đa Đa giải thích luôn: "Thế hệ nhà khảo cổ thứ hai có một người là hậu duệ của người Anh cổ, anh ta nghiên cứu Sổ tay Sơn Hải mấy chục năm và lý giải rằng Đế Tuấn là một vị thần trong truyền thuyết phương Đông xưa, cũng là một thần khổng lồ. Vì vậy anh ta nghĩ câu "con trai Đế Tuấn" ám chỉ những thần khổng lồ."

"Trong di thư của nhà khảo cổ Anh này có một câu rất nổi tiếng mà nhiều người cho rằng nó cô đọng được toàn bộ chương về "Đất hoang Đại Di" trong Sổ tay Sơn Hải."

Tiền Đa Đa nhìn đám thần khổng lồ nhỏ dần ngoài không gian rồi thong thả đọc.

"Bên vực thẳm, các thần khổng lồ ngồi chờ cơm."

A thì ra. Triệu Một Hữu ngẫm lại cái kiểu cúi đầu nhìn chằm chằm vào tinh vân của đám thần khổng lồ rồi nghĩ thầm: Bảo sao.

Lúc mình đói cào ruột, ngồi cạnh bếp lò đợi cơm cũng ngáo y chang vậy.

Đoàn tàu tiếp tục lăn bánh, theo Tiền Đa Đa nói thì Đường hầm rượu Rum kết nối phần lớn các di chỉ.

"Tôi không có sân nhà thăm dò cố định." Tiền Đa Đa nói: "Bởi vì tôi thích nghi được với tất cả di chỉ, trước kia cũng có nhà khảo cổ giống tôi, anh ta dạo chơi qua mọi di chỉ nên được gọi là nhà thơ rong."

Triệu Một Hữu nghĩ đến thân phận của Tiền Đa Đa, anh ta là người của chính phủ nên chắc là chuyên đi giám sát, cứu viện. Anh ta không có sân nhà thăm dò cũng hợp lý.

Họ lại đi qua rất nhiều di chỉ nữa, có khi tàu dừng lại Tiền Đa Đa sẽ đưa anh vào xem di chỉ, họ lướt nhanh như có sổ tay hướng dẫn từ A đến Z. Các di chỉ thì muôn hình vạn trạng, có cái là một thư viện lớn bằng cả hành tinh, có cái là trạm không gian bị bỏ hoang, là một nền văn minh trong bom đạn, hoặc là một phòng triển lãm tranh đi mãi không có điểm tận cùng.

Họ còn đi ngang qua một di chỉ giống một nhà tắm, có mấy nhà khảo cổ đang cùng ngâm mình trong bồn nước nóng, trên đầu họ ụp mũ dưỡng khí như bể cá, có người thì đang ngồi ngoài kỳ cọ, nhân viên nhà tắm bê một xô nước nóng giội lên cái giường bằng nhựa rồi bọc nó lại bằng màng bọc thực phẩm. Trong dãy khách xếp hàng chờ vào tắm có con người và cả sinh vật không biết tên, Triệu Một Hữu nhìn một người cá nằm trên giường chà chà lớp vảy óng ánh. Có một con mực bị mù ngồi trong phòng tắm hơi vừa kéo đàn nhị vừa hát.

Cuối cùng Triệu Một Hữu ch. ảy nước miếng ròng ròng rồi bị Tiền Đa Đa lôi đi.

Lúc quay lại toa tàu, Tiền Đa Đa bảo: "So với một người mới vào nghề thì tâm lý cậu vững đấy."

"Đâu có." Triệu Một Hữu khoát tay, "Có thực mới vực được đạo thôi mà."

Ha. m mu. ốn nguyên thủy nhất của con người có khi lại là vật cản trên cầu thang lý trí, nhưng trước những điều chưa biết chúng lại thường giúp ta thắng được nỗi sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!