Chương 17: Đường hầm rượu Rum

Địa chỉ Tiền Đa Đa cho Triệu Một Hữu ở ngay tầng 33, rất gần nhà thuê của anh.

Hồi trước Vai Chính từng nói với anh về chỗ này rồi: "Trên đường ray lơ lửng nổi tiếng của tầng đáy có một đoàn tàu bỏ hoang, mày phải đi đến toa đầu, chỗ đó có một cái cần thắng chỉ ngày mưa mới xuất hiện. Nhưng điều kiện quan trọng nhất là lúc kéo cần không được mặc q. uần l. ót."

Con đường nơi Triệu Một Hữu sống là một khu phố lơ lửng... chỗ này ban đầu đúng là một đường ray, nó chính là một tuyến giao thông rất quan trọng của Đại Đô Thị những ngày mới thành lập. Đoàn tàu và đường ray đều rất rộng, sau khi chúng bị bỏ hoang dân tầng đáy xây luôn quảng trường trên đường ray, còn đoàn tàu thì bị cải tạo bất hợp pháp bằng tôn, liếp thành một khu nhà ở.

Mưa vẫn chưa tạnh. Triệu Một Hữu ngậm điếu thuốc, vừa đi vừa khoác áo, anh lười bung ô, may mà đồng phục của nhà khảo cổ cũng chống nước. Đôi giày da của anh dẫm vào chỗ đường trũng làm nước màu tóe lên.

Tiền Đa Đa đã đang chờ anh, anh ta đứng ở cuối đường, chỗ này vốn là đầu tàu. Ô cửa toa cách đó không xa là nhà của một gia đình, chủ hộ là một bà lão, người già dậy sớm, giờ này bà đã bê chậu hoa quế điện tử ra đặt trên bậu cửa sổ. Tiền Đa Đa đỡ cái chậu cho bà, cửa thông gió cạnh anh ta thổi hơi nước vù vù, có tiếng bài hát xưa "Ngắm hoa trong sương" vọng ra từ trong toa.

Tiền Đa Đa cũng không che ô, lúc này anh ta đang cúi xuống nói gì đó với bà lão, nước mưa nhỏ giọt từ tóc anh ta.

Triệu Một Hữu dụi thuốc, đứng đợi bà lão vào nhà rồi anh mới tiến tới, "Chào buổi sáng, anh Tiền."

"Tôi thấy cậu đến rồi." Tiền Đa Đa hỏi: "Sao không lại đây?"

"Hồi bé em trộm lạp xưởng của nhà này." Triệu Một Hữu cười cười, "Bà cụ ấy thù dai lắm, thấy em là bả rút dép ra liền."

Trước mặt là điểm cuối đường ray đã bị chặn bằng một bức tường màu đỏ, Tiền Đa Đa tiến lên, vạch rêu xỉ ra để lộ một cái hộp màu đỏ có cửa kính. Đó là hộp chữa cháy, anh ta mở hộp ra, trong đó không phải dây vòi phun nước mà là một cần thắng.

Triệu Một Hữu đã hiểu, đây chính là cái "cần thắng" mà Vai Chính từng nói.

Anh hơi chần chừ, cách vào di chỉ mà Vai Chính kể cho anh khá là mắc cỡ, nghĩ một lúc anh đành mở miệng bảo: "Anh Tiền này, bạn em bảo điều kiện tiên quyết để vào được di chỉ này là..."

"Tọa độ này không chỉ dẫn đến một di chỉ." Tiền Đa Đa ngắt lời anh, "Giờ tôi sắp đưa cậu đến một nơi khác."

Nói xong anh ta nắm tay Triệu Một Hữu rồi kéo cần thắng, cảm giác bị hút lên lại xuất hiện.

Khi Triệu Một Hữu ổn định lại anh thấy mình đang ở trong một toa tàu.

Đây là một đoàn tàu chạy bằng hơi nước rất cổ rồi, có thể nghe thấy tiếng còi hơi từ ống khói trên đầu và tiếng bánh xe chạy xình xịch trên đường ray. Trong toa có mấy băng ghế bọc đệm nhung viền xanh, bên cạnh có một cái bàn ăn thấp, trên lớp khăn trải bàn màu trắng là lọ cắm hoa hồng trà đang nở rộ.

Cửa sổ không đóng kín, không khí lưu chuyển làm bay tấm rèm, rõ ràng là tàu chạy không nhanh lắm.

Có mùi thuốc súng sau cháy nổ hòa lẫn với mùi hoa trà.

Gió thổi.

Triệu Một Hữu thấy màn đêm mênh mông.

"Đó là tinh vân NGC6302 cách địa cầu 4000 năm ánh sáng, thuộc chòm sao Bò Cạp." Tiền Đa Đa chú ý đến ánh mắt Triệu Một Hữu, "Nó là sản phẩm của một hành tinh sắp chết, khí siêu nóng từ hành tinh bành trướng thành quầng mây trong vũ trụ."

"Cũng được gọi là tinh vân lưỡng cực."

Đằng xa là một hành tinh trung tâm cực kỳ nóng, hào quang óng ánh bao quanh quầng nhiệt 250 nghìn độ C, bóng ảnh mạ vàng lặng lẽ thiêu đốt, lan tỏa như đã qua hàng trăm triệu năm.

"Chúng ta đang ở đâu thế?" Triệu Một Hữu nghe thấy tiếng mình hỏi, "Ngoài vũ trụ à?"

"Tôi gọi nó là Đường hầm rượu Rum." Tiền Đa Đa trả lời: "Đây là năng lực tôi mượn được từ nhiều nhà khảo cổ từ rất lâu rồi. Tôi thử kết hợp các năng lực đó theo thứ tự "dịch chuyển", "kết nối" và "gia tốc", sau đó tôi nhận ra mình có thể xâu chuỗi vài di chỉ lại với nhau, gia tăng tốc độ thời gian đồng thời thực hiện dịch chuyển."

"Cuối cùng tôi tạo ra đoàn tàu này bằng "tạo vật", chỉ cần ngồi trên tàu ta có thể đi xuyên qua nhiều di chỉ mà không cần vào từ tọa độ trên Đại Đô Thị."

Triệu Một Hữu nghe hiểu trọn vẹn, anh mở hẳn cửa sổ ra, "Thế tức là vũ trụ này cũng là một di chỉ phải không?"

"Cậu coi như thế cũng được, nhưng xét cho đúng thì đây không tính là di chỉ." Tiền Đa Đa giải thích, "Tôi cảm thấy nó giống một đường hầm rượu Rum."

"Đường hầm rượu Rum á?"

"Vì quỹ đạo đoàn tàu này kết nối các di chỉ đó. Còn vì sao gọi là rượu Rum thì... đó là sở thích cá nhân của tôi với thiên văn học thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!