Điêu Thiền không giết được mẹ mình, cái này hợp lý, nhưng nó hoàn toàn có thể giết Triệu Một Hữu. Trong hiện thực chưa chắc nó làm được, nhưng may thay ở trạng thái lú lẫn này nó đâu có nhận ra Triệu Một Hữu là ai.
Dù sao cũng không phải chết thật. Triệu Một Hữu nằm trên sàn như Juliet tự sát, trong đầu anh lẹt xẹt tính toán. Miễn đừng bị thương vào đầu là được.
Mình đúng là quá thông minh lanh lợi. Triệu Một Hữu nhìn Điêu Thiền đang cầm dao, anh nghĩ thầm bổ nhát này nữa chắc là đã tay rồi, mình phải giả chết giống giống một tí mới được.
Kết quả là Tiền Đa Đa đã lao đến, giằng lấy con dao trên tay Điêu Thiền rồi vung dao chém đứt đầu Triệu Một Hữu, sau đó anh ta ôm đầu anh chạy vù ra ngoài.
Động tác của Tiền Đa Đa nhanh quá, Triệu Một Hữu chưa kịp phản ứng gì đã nghe thấy giọng anh ta nói trên đầu mình: "Triệu Một Hữu, cậu nghĩ mẹ của Điêu Thiền chính là nguyên nhân khiến di chỉ hỗn loạn phải không?"
Triệu Một Hữu định gật đầu nhưng không có cổ hơi khó làm động tác này, anh đành phải đáp: "Vâng."
"Cậu nghe kĩ đây." Tiền Đa Đa ôm anh chạy như bay trong di chỉ, "Đúng là diệt trừ nguyên nhân gây hỗn loạn là một cách đánh thức nhà khảo cổ bị lạc lối, nhưng phương pháp đó có một ngoại lệ không được ghi trong sổ tay hành nghề. Cậu là người mới nên tôi đoán chắc cậu không biết rồi."
"Người diệt trừ nguyên nhân gây hỗn loạn sẽ thế vai vật bị giết trở thành nguyên nhân gây hỗn loạn mới."
"Có hiểu không? Cứ thế suy ra sẽ không bao giờ giết hết được, kẻ giết người thành kẻ bị giết, lại phải có kẻ giết người mới. Chỉ có hai cách để giải quyết vấn đề, một là nguyên nhân gây hỗn loạn tự sát, hai là dẫn dắt nhà khảo cổ đang bị lạc đường tự nguyện gi. ết ch. ết nguyên nhân gây hỗn loạn."
Rồi sao? Triệu Một Hữu nghe không hiểu. Vừa xong anh chẳng đang dẫn dắt Điêu Thiền thực hiện phương án hai đấy thôi? Rồi mắc gì phải chạy nữa?
"Tôi không biết rõ quan hệ giữa Điêu Thiền và mẹ cậu ta là thế nào nhưng người bị lạc lối thường có tình cảm rất sâu sắc với nguyên nhân gây hỗn loạn. Cậu giết mẹ cậu ta khiến cậu ta nổi giận, giờ cậu ta sẽ muốn giết cậu."
"Không phải là chém cậu vài nhát rồi cho cậu giả chết đâu." Tiền Đa Đa nói rành rọt từng chữ, "Mà là tận diệt, để cậu trong hiện thực cũng không còn tồn tại nữa, là làm cậu chết não đó."
Triệu Một Hữu: "..."
Trong di chỉ A173 ông lão gi. ết ch. ết Liễu Thất Tuyệt tuổi thiếu niên, sau đó ông ta cũng tan vào hư vô.
"Cho nên rất hiếm có thành viên đội cứu viện tự tay gi. ết ch. ết nguyên nhân gây hỗn loạn, bởi vì như thế tức là mình cũng phải chết." giọng Tiền Đa Đa lạnh tanh, "Tôi đề nghị khi ra ngoài cậu kiểm tra trí tuệ đi nhé."
Triệu Một Hữu do dự hỏi lại: "... mình còn ra được ạ?"
"Đến nước này thì không cứu được Điêu Thiền nữa rồi." Tiền Đa Đa nói: "Không thể để Điêu Thiền dùng dao nữa, phải nghĩ cách dụ cậu ta lấy khẩu súng đó ra."
Năng lực của Điêu Thiền là "thức tỉnh", chỉ cần bị Điêu Thiền bắn nổ đầu họ sẽ thoát được khỏi di chỉ.
"Không cứu được Điêu Thiền nữa là thế nào?"
"Như tình hình hiện giờ thì chỉ có thể có hai kết quả, cậu chết cậu ta sống hoặc cậu ta chết cậu sống. Nhưng dù não bị thương trong di chỉ cậu cũng không chết đúng không? Nếu thế thì làm sao giết được cậu? Không tiêu diệt được nguồn gốc hỗn loạn nhà khảo cổ vẫn sẽ lạc lối, lúc này nếu cậu cố tình bắt Điêu Thiền ra khỏi di chỉ cậu ta sẽ phát điên."
Triệu Một Hữu: "..."
Mới đầu anh định bảo chuyện lần trước có khi là tai nạn thôi, biết đâu bây giờ bắn vào đầu anh anh cũng chết được đấy. Nhưng cứ như đọc được suy nghĩ của anh, Tiền Đa Đa nói luôn, "Ban nãy cậu bảo đánh giặc bắt kẻ cầm đầu tôi cứ tưởng cậu có cách gì thật... đã hành động ngu ngốc một lần rồi, đừng có lặp lại nữa." anh ta lừ mắt với anh, "Trẻ ngoan phải nghe lời!"
"... dạ, vâng thưa ba, con hiểu rồi ạ." Triệu Một Hữu nói: "Chứ giờ tính sao ba?"
Câu trả lời của Tiền Đa Đa là tung cái đầu anh bay lên như quả bóng da.
Lúc đầu Triệu Một Hữu cứ tưởng thằng cha này trả thù vì bị ghẹo, hóa ra khi văng được nửa vòng cung anh mới thấy Điêu Thiền đang đứng cách đó không xa. Tiền Đa Đa nắm bắt thời cơ quá chuẩn, anh đang nằm vừa vặn trong tầm ngắm của Điêu Thiền.
Điêu Thiền rút súng ra.
Đầu Triệu Một Hữu hướng thẳng về phía nòng súng.
Tiền Đa Đa đứng ngay sau Triệu Một Hữu.
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên Triệu Một Hữu biến ra đủ tứ chi, trọng lực khiến cơ thể anh rớt bịch xuống, kịp thời tránh được viên đạn bay đến.
"Đoàng" một tiếng, Tiền Đa Đa trúng đạn, viên đạn găm giữa trán không chệch một li.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!