Nhân dạng thật của ông già sau tấm gương chính là Điêu Thiền.
Tiền Đa Đa có vẻ hơi hoang mang nhưng anh ta bình tĩnh lại rất nhanh.
Triệu Một Hữu tiến tới, anh đang chìa tay về phía mặt gương vỡ thì đột nhiên không gian xung quanh phát ra tiếng kêu "rắc rắc" như cột nhà bị gãy. Tiền Đa Đa tái mặt, anh ta túm cổ áo lôi Triệu Một Hữu ra sau lưng mình rồi nói, "Đi mau!"
Dứt lời anh ta còn đạp vào mông Triệu Một Hữu một cú, đoạn anh ta nói tiếp bằng giọng hối hả: "Dù tôi không biết tại sao Điêu Thiền lại nằm mơ trong di chỉ nhưng hiện nay giấc mơ của cậu ta bắt đầu sụp đổ rồi. Cậu đã đánh động vào tiềm thức cậu ta, giờ toàn bộ di chỉ sẽ tấn công chúng ta, trong sân nhà của cậu ta tôi không chống lại được lâu đâu, đi mau!"
Triệu Một Hữu bị đạp suýt thì ngã sấp mặt, lòng anh chửi thầm đồ quỷ này rốt cuộc là trai hay gái vậy, sao mà hung bạo thế??
Một giây sau có đạn xé gió bay tới, tiếng bước chân sầm sập vọng vào từ ngoài toa tàu. Số liệu hiện ra lia lịa trước mắt Triệu Một Hữu, đó là lực lượng an ninh của phòng thí nghiệm với quân số cực khủng. Cửa toa đang bị nện ầm ầm.
Tiền Đa Đa là nam hay nữ thì chưa rõ nhưng ngầu thì quả là quá quá ngầu, anh ta nổ súng liền ba phát đoàng đoàng đoàng. Trước đó anh ta đã ném một trái bom khói trong toa tàu, giờ hai tay anh ta cầm súng nhả đạn liên tục rồi vừa bắn vừa rút lui cực nhanh. Khi đến sát cửa toa đột nhiên anh ta xoay người lại, đùi phạt ngang một cú, làn da trên mu bàn chân anh ta nứt ra, xương bên trong b. ắn ra thành một lưỡi dao dài cắt vỡ cửa toa như bổ đôi quả dưa hấu.
Tiền Đa Đa ném khẩu súng trên tay trái đi rồi búng tay "tạch" một cái, trên đường ray tối đen tức thì hiện ra một chiếc xe máy.
Triệu Một Hữu nhảy lên ngồi trước rồi ổn định tay lái, "Lên xe!"
Tiền Đa Đa tung một cước đá bay đầu một người nhân tạo, "Cậu đi trước đi!"
Triệu Một Hữu cũng không dùng dằng thêm, anh nhấn ga hết cỡ phóng đi, ống xả ở đuôi xe phì ra hai cột lửa, khí lưu dội ngược suýt thì hất văng anh khỏi yên xe. Chắc chắn con xe này phải được độ tới bến rồi... mẹ nó chứ máy móc gì mà phi còn nhanh hơn cả xe bay bằng động lực hạt nhân của Điêu Thiền!
Nhưng mà xe này chạy nhanh quá, anh ta có đuổi kịp không? Ý nghĩ này của Triệu Một Hữu chỉ kéo dài được một giây bởi đúng lúc đó sau lưng anh đã vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa, sóng nhiệt như một con rồng điên oằn mình trong lòng đất. Triệu Một Hữu nghe tê cả đầu, liền sau đó yên sau xe anh đã lún hẳn xuống, gã này dám đáp sóng xung kích của vụ nổ để bay lại đây!
Bổ nhào một cú bay xa vạn dặm... tổ sư ổng chứ có phải Tôn Ngộ Không đâu!
"Giữ vững." Tiền Đa Đa ghì chặt eo anh, sau đó Triệu Một Hữu nghe thấy một tiếng gằn giọng rất rõ: "Gió."
Một giây sau luồng khí lưu từ vụ nổ khổng lồ từ xa đột nhiên đổi hướng một cách kỳ dị, chúng như bám riết theo xe rồi xông lên trước, đâm sầm vào vách đường hầm, mặt đất bị thủng thành một cái hố lớn, đất đá rơi như mưa xuống đầu. Lần này Triệu Một Hữu không thèm tránh nữa, anh muốn chờ xem Tiền Đại Thánh sẽ biến tiếp thứ gì.
"Rầm" một cái, cả người cả xe họ bị chấn nát bét.
Từ cơn đau khủng khiếp trên cơ thể thì anh đoán ít nhất là xương mình tan nát hết rồi, một con mắt Triệu Một Hữu bị rớt ra ngoài, dây thần kinh vẫn kết nối với cơ thể cho phép anh thấy được chính mình bị phanh thây giữa hiện trường vụ tai nạn theo đúng nghĩa đen, chất lỏng màu đỏ màu trắng chảy tong tỏng.
Ây gu, là óc đó.
Trong bóng tối, tiếng bật lửa bật đánh xoẹt, Tiền Đa Đa lại châm "thuốc" của anh ta.
Một bàn tay lần tới, tiếng nói khàn khàn từ cuống họng của anh ta vang lên: "Chữa."
Thần hồn quy vị, toàn thân lành lặn.
Triệu Một Hữu cảm thấy trong nháy mắt mình đã hồi phục như cũ, Tiền Đa Đa túm anh dậy rồi lại nói: "Cánh."
Họ lập tức bay ra khỏi lỗ thủng trên mặt đất.
Thành phố trong tuyết đã loạn cả lên, đèn pha chớp nhá khắp nơi, trên đường giao thông trên không xe cộ va chạm, phi thuyền nổ tung giữa trời. Mà trong sự hỗn loạn này Tiền Đa Đa và Triệu Một Hữu vừa xuất hiện dường như mọi sinh vật đều khựng lại để dồn sự chú ý vào họ, những người điều khiển phương tiện đồng loạt thét lên rồi nhắm thẳng về phía họ...
Tiền Đa Đa: "Ẩn."
Thân hình hai người biến mất, những chiếc xe đang phi với tốc độ cao đâm sầm vào nhau tóe lửa.
"Điếu thuốc ẩn thân này tôi không còn nhiều lắm, không duy trì được lâu đâu." Tiền Đa Đa rơi xuống một tòa nhà, vách kính bóng loáng như lưỡi dao, tiến thêm một bước chính là vực thẳm, "Giờ sao đây?"
Triệu Một Hữu suy nghĩ rất nhanh, "Đánh giặc bắt kẻ cầm đầu."
"Hiện nay Điêu Thiền hẳn đang trong trạng thái lạc lối, người thường rơi vào tình trạng này xác suất tỉnh lại được chưa đến 10%, nếu không chúng ta đã không phải chạy." Tiền Đa Đa nói: "Lúc đầu chính phủ không biết rõ tình hình trong di chỉ, giờ cậu chỉ có một nhiệm vụ thôi, phải sống sót rời khỏi đây."
Triệu Một Hữu: "Tôi sẽ cố gắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!