"Làm sao bây giờ?"
"Đợi đi."
"Em cũng nghĩ thế."
Lúc này hai người thể hiện đúng kiểu người đã được đào tạo bài bản, cả hai đều tỉnh rụi và nói chuyện rất bình tĩnh. Tiền Đa Đa là nhà khảo cổ có thâm niên, đã thấy đã trải nhiều nên thế là quá hợp lý rồi, còn Triệu Một Hữu thì từng gặp quá nhiều bệnh nhân tâm thần. Cả thí nghiệm trên con người lẫn chế độ nô lệ đều là những hiện tượng lịch sử trong hiện thực, thậm chí chúng không hề bị phân loại vào lĩnh vực bệnh lý.
Đoàn tàu lao vun vút trong lòng đất, không biết qua bao lâu hình như tốc độ đang chậm lại, đột nhiên Tiền Đa Đa nói: "Trước mặt là một ngã ba."
Triệu Một Hữu: "Sao anh biết vậy anh Tiền?"
"Trực giác." Tiền Đa Đa nhắm mắt lại, lát sau anh ta bảo: "Chúng ta sang đường khác rồi."
Anh ta chưa nói xong Triệu Một Hữu đã nhận thấy tàu đột ngột khựng lại, sau đó nó lùi dần, đầu xe chếch hướng, Tiền Đa Đa nói đúng, họ đang rẽ.
Toa tàu này hẳn không được điều khiển bởi con người, vậy thì ai đổi hướng nó?
Triệu Một Hữu đoán: "Có vẻ nội bộ người nhân tạo cũng không thống nhất lắm."
Tiền Đa Đa gật đầu, "Có thể lợi dụng được."
"Người có thể khống chế được đoàn tàu này hẳn là được phân quyền rất cao."
"Chưa rõ mức độ nguy hiểm." Tiền Đa Đa nói, "Nếu có gì xảy ra cậu phải ẩn nấp, tôi sẽ chiến đấu."
Triệu Một Hữu chưa trả lời thì phía ngoài đã sáng lên, họ chưa vào ga nào mà đó là ánh sáng đột nhiên phát ra từ vách tường vốn tối đen, giống như một màn hình LED quảng cáo xuất hiện giữa đường hầm.
Ban đầu màn hình hiển thị không rõ nét lắm, Triệu Một Hữu miễn cưỡng nhìn ra được một cái đầu người. Có vẻ màn hình này di chuyển được khiến nguyên bức tường như đang chậm rãi đ. è xu. ống toa tàu.
Tiền Đa Đa lôi Triệu Một Hữu về sau lưng mình, tiếp đó một cảnh tượng khó tin xuất hiện, đầu anh ta đột nhiên bật ngửa như mở nắp chai, xương sống từ cổ anh ta nhô lên rồi bật ra... một nòng súng trường cực lớn thò ra từ đó.
Triệu Một Hữu ngắm nghía, loại súng này thường chỉ dùng để tấn công mục tiêu quân sự có giá trị cao, kiểu như tập kích xe tăng ở tầm xa chứ ai lại dùng trong toa tàu chật chội thế này.
Tiền Đa Đa chắc là người đam mê bạo lực "hạng nặng" lắm.
Kiểu mà một khi va chạm thế nào cũng chết người ấy.
Gã này chắc chắn có khuynh hướng bạo lực, có khi còn bị thêm nết kén chọn do thiếu tình thương nữa. Triệu Một Hữu chưa kịp chẩn đoán xong tay anh đã nặng trĩu, thì ra Tiền Đa Đa vừa bứt đầu mình xuống rồi dúi cho anh.
Họ vẫn đang kết nối với nhau, giọng anh ta vang lên trong đầu anh: "Lấy súng đi."
Triệu Một Hữu: "Anh bảo gì cơ anh Tiền?"
"Rút
-súng
-ra
-đi." Không đợi Triệu Một Hữu hiểu ra Tiền Đa Đa đã rút khẩu súng trường từ cổ mình như vua Authur rút gươm từ tảng đá, anh ta ném nó cho Triệu Một Hữu, "Tôi nghĩ cậu quen dùng cái này." Sau đó anh ta trượt tay qua eo, từ dưới da anh ta b. ắn ra hai khẩu súng Browning bán tự động giống hệt nhau, xem ra đây mới là vũ khí anh ta thường sử dụng.
À thì ra... Triệu Một Hữu nghĩ thầm, hóa ra vừa xong anh chẩn đoán chính mình à?
Tiền Đa Đa thủ thế phòng thủ, hình ảnh ngoài cửa sổ toa tàu vẫn di chuyển, nó xuyên qua vách toa rồi không tiến tới nữa mà loang rộng ra như thủy ngân, trần và sàn toa bằng hợp kim đều biến mất, đột nhiên họ lại ở giữa một lối đi ốp kính.
Nhưng đây không phải lối đi thật mà hẳn là một loại hiệu ứng hình ảnh. Triệu Một Hữu có thể cảm nhận được toa tàu vẫn đang chạy với tốc độ chậm hơn rất nhiều.
Trên "mặt kính" cũng không có hình ảnh phản chiếu của họ mà lại là một người vốn không hề ở trong toa tàu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!