"Bác sĩ Triệu đâu rồi!! Cấp cứu!"
Triệu Một Hữu bị đánh thức bởi tiếng xào bài.
Anh đã ngủ thiếp đi trong hàng thịt, bên kia tấm rèm nhựa mấy bà mấy cô đang xoa mạt chược hết sức khí thế, mùi phấn rôm, nước hoa, nhang muỗi và món kho bủa vây tứ phía, hun cho không khí nóng hừng hực. Da thịt phụ nữ căng chặt dưới lớp vải poly đã ướt mồ hôi, hơi không thoát ra được nên đành phải cắm đầu nghiền thuốc lá. Thuốc lá là những cây thuốc được cuốn bằng lá kratom bọc bạc hà và thuốc sợi, khói tỏa ra bám trên tường thoang thoảng mùi hương tươi mát không hợp bối cảnh cho lắm, cảm giác giống như trong một cái nhà tắm cũ với nước tứa ra từ những viên gạch lát tráng men.
"Bác sĩ Triệu đâu rồi?!" người đến là một bác sĩ thực tập, tay này mới vào viện được ít lâu, hôm nay không biết gặp chuyện gì mà có vẻ hơi khiếp vía, "Anh đi nhanh nhanh hộ cái!! Thằng bé vào viện máu chảy te te, anh chạy chậm tí nữa thì em sợ mẹ nó phá tan cái phòng cấp cứu mất!"
"Ầy dà đây đây." Triệu Một Hữu vừa tỉnh ngủ, đầu anh còn lơ mơ, anh đứng dậy mới nhận ra dưới chân mình thiếu một chiếc dép, thế là anh đành quay lại tìm quanh, "Ầy con nói mấy cô này, sao cô cứ đi dép của con hoài vậy?"
Anh nhìn một bà cô đang ngồi bên bàn mạt chược, bàn chân trái với bộ móng đã tróc sơn quá nửa của bả đang xỏ chiếc dép lê đỏ của anh.
"Chuyện vặt! Dép trong nhà tắm cũng cọc cạch thây!" bà cô vung tay làm quân Nhất Sách suýt nữa văng vào mặt anh, "Nào Tây Thi, có đôi dép thôi mà cũng quắn lên, đây này, lượn đi!" nói rồi bả tiện chân đá một chiếc giày cao gót không biết của bà nào dưới gầm bàn ra cho anh, lại còn là chiếc bên phải.
"Giời ơi má ơi, con thiếu dép trái cơ mà…" Triệu Một Hữu chưa nói xong đã bị chặn họng, bà cô đang mải xoa bài nạt một câu hết sức đanh thép, "Mày có cút nhanh không, đi về nhớ thái cho cô cân thịt để gói sủi cảo ăn đêm đấy!"
Triệu Một Hữu gãi đầu, "Vâng ạ, vậy chúc cô sớm bốc được Gió Đông nha." Nói xong liền vén mành đi ra, sau lưng anh vọng tới tiếng bà cô chửi bậy, "Tổ cha cái thằng này dám lộ bài của bà!" liền sau đó là một cái đũa bay vèo ra theo.
"Tối về con sang cô ăn cơm đấy!" Triệu Một Hữu thụp đầu xuống tránh được rồi bắt đầu tấp tểnh chạy bằng một chiếc giày cao gót và một chiếc dép tông.
Triệu Một Hữu, bác sĩ khoa cấp cứu của bệnh viện tâm thần tại tầng 33 Đại Đô Thị. Tầng 33 thuộc tầng đáy, trong vòng một trăm tầng chỉ có duy nhất bệnh viện này là viện nhà nước được hưởng trợ cấp nên mở lâu lắm rồi vẫn chưa bị đóng cửa, có thể gọi là tiệm cổ truyền bảng hiệu trăm năm.
Vì tầng đáy rất thiếu cơ sở vật chất ngành y tế nên về cơ bản khoa cấp cứu được xem như một đơn vị độc lập với bệnh viện tâm thần. Bác sĩ trưởng khoa giống như lang băm, tinh thông mười tám môn võ nghệ từ sơ cứu mổ xẻ đến đỡ đẻ vân vân, tiện thể kiêm luôn nhân viên bảo vệ luôn sẵn sàng hỗ trợ khống chế vây bắt bệnh nhân chạy trốn, đồng thời cũng phải dằn túi thêm vài mánh lới kiếm cơm.
Ví dụ như Triệu Một Hữu đây, anh làm cộng tác viên ở hàng bán thịt lợn, anh biết chút ít nghề thú y, kỹ năng dùng dao của anh là miễn chê nên có thể nói chân thành rằng anh cung cấp trọn gói dịch vụ từ đỡ đẻ đến tang ma cho các giống loài nhà lợn.
Bởi vì anh đẹp trai, dao anh lại bén nên người ta tặng cho anh biệt danh "Tây Thi thịt lợn" và "Đồ tể bệnh".
Triệu Một Hữu bước vào phòng cấp cứu đã nghe thấy tiếng trẻ con tru tréo, "Thúy Hoa của tao ơi mày chết thảm quá!!!" tiếng khóc than bi đát quẩn quanh ám ảnh lòng người… chính là thằng bé máu chảy te te mà đứa thực tập bảo ban nãy, lúc này nó đang quắp rịt lấy thành ghế trong phòng bệnh mà khóc như vừa chết vợ hay chết mẹ.
"Đây rồi Tây Thi đây rồi!" một bác sĩ rõ ràng là đã bó tay thốt lên, "Thúy Hoa là ai thế hả? Tao dỗ cả buổi mà nó không chịu thả ra, mẹ nó vừa đi mất rồi, bảo là cứ để nó ở đây đợi mày đến…"
"Thúy Hoa là con lợn tạp nó nuôi ba tháng nay đó." Triệu Một Hữu nhướn mày đáp.
Bác sĩ kia: "…?"
"Thả ra đi thằng lỏi này." Triệu Một Hữu lanh lẹ bóp trúng xương cười (1) của thằng bé rồi dễ dàng xách cổ nó lên như xách mèo, xong anh thả nó xuống bắt nó đứng đàng hoàng, "Đâu xem nào, sáng nay mày ôm con lợn chạy 5, 6 cây số, anh chạy theo tụt cả dép mới tóm được mày cơ mà. Hôm trước gặp thằng kia cuỗm tiền chạy cũng không nhanh bằng mày… sái chân rồi đúng không?"
Thằng bé nhìn cái gã mặt trắng như tờ giấy, quầng mắt thâm chù ụ, một chân xỏ dép tông một chân giày cao gót, khoác áo blouse trắng bên ngoài tạp dề chọc tiết lợn… rồi nó khóc òa lên: "Thù giết lợn không đội trời chung!!"
Vị bác sĩ đứng cạnh xem: "…"
Tiếng gào của thằng bé thật là đinh tai nhức óc mà Triệu Một Hữu cứ làm như điếc, anh sờ so. ạng bàn chân nó, ấn vào mấy vết máu bầm rồi hỏi có đau không, sau đó tự anh gật gù như đang suy tư: "Được được, không vấn đề gì đâu, về bảo mẹ mấy bữa nay nấu ít canh xúp cho mà tẩm bổ nhé."
"… Canh bổ ạ?" thằng nhóc nín khóc liền, nó hấp háy mắt hỏi: "Có thịt không ạ?"
Triệu Một Hữu bảo ừ, "Ăn gì bổ nấy mà lại, tiện quá hầm Thúy Hoa lên cho chú mày tẩm bổ."
Thằng nhỏ: "…"
"Mày thử khóc câu nữa xem, anh mổ cái chân này của mày giờ." Triệu Một Hữu lôi trong tủ ra một cái cưa dùng cho phẫu thuật rồi gác đánh "ruỳnh" lưỡi thép lên lan can kim loại, đoạn anh cười tủm tỉm bảo: "Thấy máu còn dính trên lưỡi đây không? Sáng nay vừa dùng để xẻ thịt Thúy Hoa nhà mày đấy."
Tiếng khóc vừa chực cất lên của thằng bé lập tức tắt ngóm, kẹt trong họng làm mặt nó đỏ bừng, trông nó cứ như con mèo bị dẫm phải đuôi.
Bác sĩ kia đứng nhìn tới đây thì thật là không nỡ, anh ta đành lên tiếng, "Thôi đi đi, con nít làm gì mà dọa kinh thế… nào ra đây chú lau cho, máu me cả người thế này…" vừa nói anh ta vừa dắt thằng bé ra ngoài, lúc sau anh ta trở lại trên tay cầm cái túi nhựa đựng sandwich dưa chuột, "Tao khám lại rồi, sái chân thôi, ở nhà vài hôm là khỏi."
Triệu Một Hữu ngậm điếu thuốc, loay hoay tìm bật lửa, "Điêu Thiền mày ơi hai sáu cái xuân xanh mà mày xưng chú cái con khỉ."
"Bệnh viện cấm hút thuốc nha mày!" giọng Điêu Thiền loáng cái vút lên quãng tám.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!