Ngày hôm sau, Phương Trầm ra ngoài ăn với Jaymin, kể với cậu ta chuyện đám cưới.
Jaymin gặm hamburger, "Bờ biển được đó, đẹp, làm nền ngon luôn!"
Phương Trầm cong mắt cười, "Vậy ông nhất định phải đến đó."
Jaymin chớp mắt, "Yên tâm đi, câu lạc bộ của Sith chắc chắn có rất nhiều người đi, sao tôi có thể bỏ lỡ cơ hội này?"
Phương Trầm, "..."
Cậu giả vờ giận dỗi, "Không phải vì đến chúc phúc cho tôi à?"
Jaymin cười hì hì, "Đương nhiên đương nhiên. Nhưng hai ngày trước ông còn đang chiến tranh lạnh với ảnh mà."
Phương Trầm thở dài, "Thôi bỏ đi, ông nói rồi đó, chiến tranh lạnh tổn thương tình cảm."
Jaymin gật đầu đồng tình, "Còn tổn thương mông nữa."
Phương Trầm nghẹn họng.
Cậu biến thành cừu nhỏ màu vàng.
Một nửa là do Sith, nửa phần công lao còn lại nhất định thuộc về Jaymin.
Ăn xong, Phương Trầm định gọi bảo Sith đến đón, nhưng Jaymin lại ôm chặt cánh tay cậu, "Vội gì chứ, còn sớm mà, chúng ta đi dạo trung tâm thương mại đi, tôi muốn mua quần áo."
"Bây giờ á?"
"Đúng rồi, đi thôi!"
Phương Trầm cứ thế bị Jaymin nửa lôi nửa kéo đi dạo ở trung tâm thương mại, thử hết bộ này đến bộ khác với Jaymin, cậu vừa buồn ngủ vừa mệt, mấy lần muốn chạy lại bị Jaymin mạnh mẽ lôi về.
Nhìn Jaymin xách đầy túi lớn túi nhỏ, Phương Trầm thở dài, "Chắc được rồi đó, trung tâm thương mại sắp đóng cửa rồi, đâu phải ngày mai đã làm đám cưới luôn, ông cũng không cần gấp vậy đâu."
Jaymin nhìn đồng hồ, lẩm bẩm, "Chắc cũng ổn ổn rồi."
Phương Trầm "hửm?" một tiếng, "Gì cơ?"
"Không có gì." Jaymin vội nói, "Đi thôi đi thôi, ông bảo mệt mà đúng không? Tôi gọi xe đưa ông về."
"Thôi, để tôi bảo Sith đến đón, tiện thể đưa ông về luôn."
Phương Trầm vừa rút điện thoại ra, đã bị Jaymin ngăn cản, "Không cần phiền vậy đâu, gọi xe đi, tôi đưa ông về."
Phương Trầm im lặng.
Cậu híp mắt, nghi ngờ nhìn Jaymin, "Hôm nay ông cứ lạ lạ thế nào ấy."
Jaymin ho khan một tiếng, "Có hả?"
Không đợi Phương Trầm nói thêm gì, cậu ta kéo Phương Trầm, "Đi thôi, đưa ông về nhà."
Phương Trầm mơ mơ hồ hồ được Jaymin đưa về.
Đến dưới chân toà chung cư, cậu rốt cuộc nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu nhìn Jaymin, "Sao ông biết tôi ở đây?"
Mấy lần trước đi ra ngoài, đều là đưa Jaymin về trước, cho đến bây giờ Jaymin cũng chưa từng hỏi nhà cậu ở đâu.
Lời vừa nói ra, Jaymin cứng đờ, cười ngượng một cái rồi như hạ quyết tâm bình đã mẻ thì cho vỡ luôn, đẩy Phương Trầm một cái, "Lên tầng đi, thân yêu à, chúc ông có một buổi tối tuyệt vời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!