Phương Trầm nuốt nước bọt cái ực, vội nhìn sang chỗ khác, sau đó lại ôm chai nước ngọt cúi đầu tu ừng ực hết hơn nửa chai.
Thấy người đàn ông như muốn nói gì, Phương Trầm vội vàng giành trước, sợ Sith nói ra những lời khiến mình không đỡ nổi.
"Người bị bắt hôm nay chính là mấy kẻ bán vé giả đúng không? Bọn họ là một nhóm à?"
Sith gật đầu.
Thật ra mấy tên đó chỉ là đàn em của "Chuột mỡ", nhưng chỉ cần lần theo manh mối này, chắc sẽ sớm đào ra được con chuột chết tiệt kia thôi.
"Cậu đã giúp tôi rất nhiều." Người đàn ông nghiêm túc nhìn cậu, "Tôi nên cảm ơn cậu thế nào đây?"
Phương Trầm vội lắc đầu, "Không cần đâu, lần trước anh đã chuyển cho tôi nhiều tiền lắm rồi."
"Nhưng mà... Tôi có một người bạn bị lừa mua rất nhiều vé giả..."
Jaymin bị lừa, trong lòng Phương Trầm có hơi áy náy, nếu cậu phát hiện sớm hơn thì tốt rồi.
Sith gật đầu, "Câu lạc bộ sẽ xử lý, không để bạn cậu chịu thiệt đâu."
Phương Trầm thở phào nhẹ nhõm, cười tươi rói, "Cảm ơn anh nhé Sith!"
Sith nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rạng rỡ ấy vài giây, rồi mới chậm rãi dời mắt, "Thời gian này đừng về ký túc xá quá muộn, mấy hôm trước gần trường có xảy ra ẩu đả, tôi sợ cậu không may bị cuốn vào."
Phương Trầm lặng lẽ so sánh chênh lệch vóc dáng giữa mình và Sith.
Được rồi.
Đúng là nên cẩn thận.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, "Được thôi."
"Giờ này cũng khá muộn rồi."
Sith làm như lơ đãng nói, "Đi cùng tôi thì không sao."
Hở?
Phương Trầm chớp chớp mắt, lại gật đầu, "Đúng nhỉ, anh đánh nhau giỏi như thế, còn rất mạnh."
Một cước có thể đá bay người ta.
"Có làm cậu sợ không?"
Phương Trầm lập tức lắc đầu, "Đương nhiên là không, lá gan của tôi... Được rồi tôi nhát gan thật, nhưng chắc nắm đấm của anh không nhằm vào tôi đâu, đúng không?"
Sith cong môi, "Không bao giờ."
Thiếu niên vui vẻ nâng chai nước ngọt lên, "Cheers!"Hiếm khi Phương Trầm và Jaymin gặp ngày có lịch học trùng nhau, nên sau khi tan học, hai người rủ nhau đi căn tin ăn cơm.
Phương Trầm gọi một phần sườn chiên giòn, nhai rôm rốp, Jaymin đối diện thì lại mặt ủ mày chau, cầm nĩa khuấy đĩa salad.
"Ông đang giảm cân hả?"
Jaymin thở dài, "Không muốn ăn."
Phương Trầm uống một ngụm coca, cắn ống hút, miệng vừa nhồm nhoàm vừa nói, "Câu lạc bộ chưa chuyển tiền cho ông à?"
"Chuyển rồi." Jaymin vẫn ỉu xìu như cái bánh mốc, "Khó lắm mới gặp được người hợp chuyện giường chiếu, ai dè lại là một tên lừa đảo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!