"Hey! Tiểu Trầm! Cục cưng?"
Jaymin gọi mấy tiếng, Phương Trầm mới hoàn hồn, vội vàng trả vé.
"Ông sao thế?"
Phương Trầm thoáng do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không có gì."
Có lẽ là cậu nghĩ nhiều thôi.
Sao lại trùng hợp đến mức đó được.
Jaymin chống cằm, cũng chẳng để ý, bắt đầu không nhịn được lại kể về người bạn trai mới quen.
Đầu óc Phương Trầm rối tung rối mù, chỉ để lại một bên tai nghe cậu ta nói.
Hai người lại ngồi một lúc, chuông điện thoại của Jaymin vang lên. Cậu ta nhìn thấy tên người gọi thì khuôn mặt lập tức tươi rói, nhanh chóng bắt máy.
Không biết đầu bên kia nói gì, Jaymin cười càng vui vẻ hơn. Cúp máy xong, cậu ta nhanh chóng xách túi đứng dậy, "Cục cưng, bạn trai tôi tới đón rồi, tôi đi trước đây."
Phương Trầm vội gật đầu, "Ừ, mai gặp."
Nhìn theo Jaymin đi ra ngoài, Phương Trầm do dự, cũng lặng lẽ đứng dậy, đi theo cậu ta đến cửa rồi dừng bước, ngó ra ngoài.
Jaymin nhiệt tình ôm hôn người bạn trai kia.
Chính là người đàn ông "sừng trâu" hôm đó.
Hôm nay anh ta mặc áo ba lỗ màu xám, đưa lưng về phía Phương Trầm, vì đứng dưới cột đèn nên Phương Trầm nhìn rất rõ trên vai anh ta xăm hình một con chim ưng.
Phương Trầm thầm cảm thán trong lòng, sao người nước ngoài có vẻ đều thích xăm mình thế nhỉ, không hiểu sao cậu lại vô thức nghĩ đến Sith, trên người hắn cũng có sao?
Ngẩn ngơ mấy giây, Phương Trầm lắc đầu thật mạnh.
Nghĩ đến anh ta làm gì chứ!
Tuyệt đối không được để đồng tiền làm mờ con mắt!!
Không biết có phải vì lỡ nghĩ thêm mấy giây hay không, buổi tối về ký túc xá cậu thật sự đụng phải Sith.
Người đàn ông mặc sơ mi đen và quần cùng màu, cả người ẩn trong màn đêm. Hắn tựa người vào cửa xe, miệng ngậm điếu thuốc, chỉ có ánh lửa đỏ lập lòe. Hắn hơi cụp mắt như đang nghĩ ngợi gì đó, vẻ mặt thản nhiên hờ hững.
Hắn không phải là võ sĩ quyền anh nổi tiếng, Thần Long trong truyền thuyết khó thấy đuôi sao? Thi thoảng đến trường một lần cũng có thể gây náo động, hai ngày nay rốt cuộc làm sao thế nhỉ? Để cậu gặp tới ba bốn lần rồi.
Phương Trầm lầm bầm trong lòng, rất muốn giả vờ không nhìn thấy, nhưng người đàn ông đã như có cảm ứng, giương mắt nhìn về phía này.
Á! No(*)!
(*) Không!
Chỉ trong một giây, trên mặt thiếu niên bày ra ý cười, nhìn có vẻ rất ngoan, thành thật đi qua chào hỏi, "Sith, trùng hợp ghê, sao anh lại ở đây? Chẳng lẽ anh cũng ở ký túc xá sinh viên?"
Chắc không phải đâu?
Người giàu thì phải biệt thự của mình chứ.
Sith nhìn cậu hai giây, ngừng một lát rồi dập điếu thuốc, "Tôi đến đón bạn."
Phương Trầm gật đầu, "Ồ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!