Chương 49: (Vô Đề)

Thiếu niên chạy vội xuống tầng, phóng thẳng về phía chiếc xe đang nằm im lìm giữa màn đêm.

Sith lúc đó không để ý, hắn đang cúi đầu xem điện thoại, thiếu niên từ lúc về đến ký túc đã không trả lời tin nhắn của hắn.

Chọc cậu tức giận rồi sao.

Người đàn ông khẽ cau mày, còn đang phân vân có nên gọi điện thẳng qua hay không, thì bỗng cửa kính có ai đó gõ lên, hắn vừa ngẩng đầu, đã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mà mình đang nhớ nhung da diết.

Sith hơi ngẩn ra, rồi lập tức mở cửa bước xuống xe.

"Bé cưng, sao em..."

Phương Trầm bỗng nhào vào lòng hắn.

Sith không kịp phản ứng gì nhiều, theo bản năng ôm người vào lòng.

"Bé cưng làm sao thế." Sith nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, giọng nói cực kỳ dịu dàng, "Có chuyện gì làm em không vui à?"

Phương Trầm nhắm mắt, giọng nói ồm ồm, "Sao anh vẫn chưa đi?"

Sith khựng lại.

Thiếu niên còn đang truy hỏi, "Anh định ở lại đây bao lâu, cả đêm sao? Mấy lần trước em về ký túc, anh cũng chờ ở dưới à?"

Cổ họng hắn nghẹn lại, "Anh làm em không vui sao? Xin lỗi bé cưng, không phải lần nào cũng vậy, chỉ là thi thoảng..."

Phương Trầm từ trong ngực hắn ngẩng lên, "Vì sao phải đợi dưới này?"

Người đàn ông cúi đầu, trán chạm lên trán Phương Trầm, "Nhớ em."

Thật sự rất nhớ, như là trái tim thiếu mất một mảnh, trống rỗng khó chịu.

Có khi là từ trong phòng tập đi ra, rõ ràng đã mệt đến rã rời, nhưng vừa nằm xuống giường nhắm mắt lại, trước mắt lại chỉ toàn là Phương Trầm, cuối cùng dứt khoát cầm chìa khóa lên, giữa đêm lái xe đến đây.

Thật ra đậu xe ở dưới này, dù cái bóng của Phương Trầm cũng không thấy được, nhưng giống như uống rượu để giải khát, chỉ cần ở gần cậu thêm một chút là trái tim anh đã thoải mái hơn rồi.

Thiếu niên chớp mắt, bỗng nhiên nhẹ giọng than, "Vẫn còn đau, chắc chắn là anh cắn rách da luôn rồi."

Giọng nói mềm mại, nghe như đang làm nũng.

Hầu kết của người đàn ông hơi trượt xuống, hắn rũ mắt nhìn Phương Trầm mấy giây, cổ họng như có thứ gì chặn lại, khàn giọng đáp, "Vậy phải làm sao bây giờ."

Phương Trầm chu môi, "Phải bôi thuốc mỡ."

"Được." Môi mỏng của Sith khẽ mím, "Anh đi mua, hai đêm nay gió lạnh, em..."

"Vậy anh còn chờ gì nữa!"

Thiếu niên ngắt lời hắn, thoát khỏi vòng tay của Sith, chạy nhanh sang bên kia mở cửa xe, "Vậy thì nhanh lên thôi, về nhà bôi thuốc rồi đi ngủ sớm, em buồn ngủ chết rồi."

Sith sững sờ đứng tại chỗ hai giây, khoé môi không kìm được cong lên, cũng ngồi vào trong xe.

Má Phương Trầm còn ửng hồng, đây là lần đầu tiên cậu chủ động yêu cầu Sith đưa mình về nhà, không tránh được hơi mất tự nhiên và xấu hổ, chờ người đàn ông ngồi về xe, cậu lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sith cũng biết ý không nói gì nữa.

Cho đến khi xe dừng lại bên đường.

Phương Trầm hơi ngẩn ra, "Đến rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!