Chương 48: (Vô Đề)

Không ai quá đáng hơn Sith nữa rồi.

Đôi mắt Phương Trầm đỏ hoe như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ.

Lại cúi đầu nhìn thử.

Đã từ... trở nên...

Phương Trầm rốt cuộc không chịu nổi nữa, cố lấy hết dũng khí để nói chuyện tử tế với Sith, ít nhất là yêu cầu hắn đừng làm vậy với mình nữa.

"Sith, xin anh đừng bắt nạt em nữa --"

Cậu thực sự không còn chỗ nào để bắt nạt tiếp rồi, một con cừu nhỏ đáng thương.

Sith khẽ cười, giọng nói trầm thấp, tuyệt đối không cho thương lượng:

"Không ngoan, hơn nữa không phải anh đang bắt nạt em." Lời nói của Sith không chừa một con đường sống nào cho cậu, trong ánh mắt lành lạnh loé ra những tia sáng sắc nhọn, khiến người ta chỉ cần bị nhìn một cái thôi cũng run rẩy không ngừng.

Quanh người Sith còn có hơi thở áp bách như phát ra từ trong xương tuỷ thuộc về kẻ mạnh, thậm chí không cần đến gần, chỉ cần đứng từ xa liếc mắt một cái đã khiến đối phương không còn sức chống cự.

Phương Trầm đã sắp thành con cừu đông lạnh, người đàn ông giữ sau gáy cậu, căn bản không hề dùng sức, nhưng không hiểu sao cậu vẫn thấy khó thở.

Phương Trầm theo bản năng giãy dụa, vì thiếu oxi mà khuôn mặt đỏ lên, cảm giác sợ hãi chưa từng có này khiến cậu há miệng muốn nói gì đó, nhưng hầu kết vừa di chuyển đã chạm vào tay anh.

"Sith...! Anh, anh phải... anh thả em ra!"

Dùng sức quá lớn rồi, thậm chí dần dần như muốn g**t ch*t cậu, hay là nói, càng như muốn ăn sạch cậu, nuốt vào bụng, không chừa lại một mẩu xương vụn.

Người như vậy, Phương Trầm ở trước mặt hắn thậm chí không thể phản kháng, trở thành con cừu nhỏ đợi bị làm thịt, quả thật đã trở thành cừu nhỏ...

Sự kiềm chế, nhẫn nhịn, còn có sự dịu dàng mà Sith bày lên mặt lâu nay đều đã bị xé thành từng mảnh nhỏ.

Hắn phô bày bản chất thật của chính mình trước mặt Phương Trầm.

Đây mới là hắn.

Như một con thú hoang hung bạo bước ra từ đấu trường, trên người mang theo mùi máu và hơi thở tàn bạo, tuy khi đối diện với người thương đã cẩn thận thu lại những chiếc răng nanh, nhưng sự tàn nhẫn trong xương vẫn không thể bị mài mòn tiêu diệt hết.

Phương Trầm chỉ cảm thấy mình như một cây cung bị kéo căng, chỉ cần dùng thêm sức là sẽ đứt phựt.

Còn cậu thì... chỉ là con mồi nhỏ bé, không thể phản kháng, chỉ biết run lên trong vòng tay anh.

May mà cuối cùng người đàn ông cũng dừng lại.

Cừu nhỏ vĩnh viễn không học được cách thở.

Bàn tay của người đàn ông chậm rãi di chuyển từ chiếc cổ mảnh khảnh lên đến cằm, ngón tay thô ráp ấn lên cánh môi cậu, miết nhẹ.

Người đàn ông khen "Bé cưng ngoan lắm."

Giây tiếp theo, bé cưng ngoan trong miệng hắn đá mạnh một cái vào đùi người đàn ông.

"Đồ lừa đảo! Đồ khốn nạn! Anh chỉ biết bắt nạt em thôi!!"

(*) đọc đến lần thứ 2 mới nghĩ ra chỗ dừng lại không phải là không làm gì nữa dừng lại mà là làm xong rồi mới dừng lại :>>>

Thật sự là...

Là...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!