Phương Trầm cắn răng, chôn đầu xuống, giọng nói phát ra trở nên ồm ồm, "Anh ngậm miệng đi."
Sith cười vui vẻ, càng ôm chặt người trong lòng hơn, bàn tay to đỡ mông của thiếu niên, qua lớp vải vẫn cảm nhận được từng ngón tay nóng bỏng.
Đôi tai của Phương Trầm đỏ bừng như có thể nhỏ ra máu.
Sao Sith lại có thể...
Háo sắc như vậy chứ...
May mà rẽ thêm một ngã nữa là tới nơi, Sith thả cậu xuống, rồi nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu đi tiếp, hai người bước vào một lối cầu thang đi xuống cũ kỹ nhìn như đã bị bỏ hoang.
Xung quanh vừa đổ nát vừa tối mịt khiến Phương Trầm hơi sợ, theo bản năng đi sát vào người đàn ông.
Đi hết con đường này, trước mắt bỗng mở ra không gian rộng lớn, mơ hồ có tiếng hò hét, tiếng nhạc và tiếng trống.
Một cánh cửa sắt chắn ngang lối đi.
Người đàn ông bấm mấy con số trên khóa mật mã, "cạch" một tiếng, cửa sắt mở ra, hắn dắt Phương Trầm đi vào.
Khung cảnh trước mắt gây ấn tượng quá mạnh, hai mắt Phương Trầm mở to, như một chú cừu nhỏ lạc vào khu rừng rậm nồng nặc mùi thú dữ.
Toàn bộ sàn đấu ngầm chìm trong ánh đèn mơ hồ, mùi khói thuốc và mùi rượu quyện lại với nhau, lẫn với tiếng ồn ào cười nói, khiến nơi này giống như khung cảnh trong một bộ phim điện ảnh hỗn loạn.
Sith nhẹ nhàng bóp tay Phương Trầm, "Đi dạo một vòng trước."
Phương Trầm hoàn hồn, vội gật đầu.
Đi tiếp vào bên trong là một quầy bar đơn giản, thậm chí còn có bartender đứng đó bày mấy cái ly, nhưng phần lớn người đến nơi này đều chọn cầm thẳng cả chai rượu trắng mà tu.
Không giống với những nơi tổ chức thi đấu chính quy, phía trung tâm là một cái lồng sắt, bên trong chính là sàn đấu, có một trận đấu đang diễn ra, người xem vây kín bên ngoài, không nghe rõ là hò hét hay chửi rủa, đủ thứ âm thanh pha tạp đinh tai nhức óc cùng lúc chui vào tai.
Thay vì nói là quyền anh, chi bằng nói đây là những cuộc vật lộn, từng cú đấm nặng nề đánh lên da thịt, tính chất bạo lực bị đẩy lên cực hạn.
Phương Trầm nhìn đến chết lặng, hít sâu mấy lần, rồi càng nắm chặt tay Sith hơn.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, "Sợ à?"
Có lẽ là bị không khí của nơi này ảnh hưởng, ánh mắt của người đàn ông trở nên tối hơn, trong lòng có thứ cảm xúc nào đó cuồn cuộn lên, rồi lại không ngừng phình to, muốn nhân cơ hội tràn ra ngoài, ở một nơi thế này, luôn có thể khơi dậy bản năng dã thú trong lòng người.
Nếu là trước đây, thấy cừu nhỏ sợ hãi Sith nhất định sẽ ôm lấy cậu mà dỗ dành, nhưng bây giờ thì khác, cảm xúc tối tăm hoang dã trong lòng hắn đang muốn trỗi dậy, ánh mắt không thể xem là dịu dàng từ trên cao nhìn xuống thiếu niên, tựa như đang nghĩ bắt đầu ăn từ nơi này cũng rất được.
Phương Trầm bị người đàn ông nhìn chằm chằm thì lại càng sợ.
Hàng lông mi khẽ run, cậu không nhịn được l**m cánh môi, "Ở đây loạn quá, hay là... chúng ta về trước đi."
Sith thong thả mở miệng, lần đầu tiên từ chối lời thỉnh cầu của cậu, "Vội gì chứ, xem thêm một lúc nữa."
Trận đấu trong lồng sắt đang đến hồi kết thúc.
Một gã tóc đỏ bị hạ gục, tiếng la hét trỗi dậy, đó là của những kẻ thắng tiền, có những người mắng, hẳn là đã đặt cược sai chỗ.
Không ai quan tâm đến quyền thủ đã ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh kia.
Phương Trầm mềm lòng, không thể nhìn tiếp màn đó, bèn nhắm mắt, muốn lùi vào ngực của người đàn ông, nhưng bị Sith nhẹ nhàng giữ vai, cúi đầu, tiến đến bên tai thiếu niên.
"Bé cưng, trận sau anh lên đánh, em cổ vũ cho anh nhé?"
Gì cơ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!