Phương Trầm vốn không muốn trả lời một cái tin nhắn nào của Sith, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn nhắn lại, nói tối nay cậu phải đi ăn liên hoan với mấy người trong nhóm kịch.
Người đàn ông trả lời rất nhanh: [Anh đi đón em.]
Phương Trầm hừ hừ, [Không cần!]
Sau đó mặc kệ Sith có nhắn thêm gì, Phương Trầm cũng không trả lời nữa.....
Địa điểm ăn liên hoan là một quán ăn nằm ngay cạnh trường.
Phương Trầm canh đúng giờ mới đủng đỉnh bước vào, trong phòng đã có khá đông người ngồi, cậu quét mắt một lượt, cuối cùng ngồi xuống một góc.
Hại lúc Chu Lệ Lệ bước vào nhìn mãi mới tìm thấy cậu, "Phương Trầm, sao cậu ngồi xa thế?"
Phương Trầm vô tội đáp, "Ngồi đâu cũng vậy thôi."
"Cũng đúng."
Trần Phóng từ đằng sau đi tới, cười ha ha, tự nhiên như ruồi mà ngồi xuống bên cạnh Phương Trầm.
Phương Trầm quay đầu đi, chẳng biết phải nói gì với cái kẻ mặt dày như tường thành này.
Trần Phóng thấy Phương Trầm lạnh mặt làm như không thấy mình, vẫn tươi cười bắt chuyện với cậu, "Hôm nay sao không thấy cậu tới buổi tập thế?"
"..."
Nhắc chuyện gì không nhắc!!
Cảnh tượng "tập kịch" ban ngày vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu, Phương Trầm nghiến răng, "Hôm nay tôi hơi bận."
Tập ở nhà rồi!!
Vì muốn che vết hôn trên cổ nên hôm nay Phương Trầm mặc áo len cao cổ màu trắng, nhìn như một cục tuyết nhỏ, dù mặt mũi phụng phịu nhưng vẫn đáng yêu chết đi được.
Trần Phóng nhìn cậu mấy lần, mới kìm nén dời ánh mắt đi, "Đúng rồi, hôm trước sao cậu lại đi cùng Sith từ phòng thay đồ ra thế?"
Tên này cố tình đúng không.
Muốn xem Phương Trầm bối rối giải thích.
Nhưng Phương Trầm chỉ dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn sang, "Trần Phóng, cậu có vẻ quan tâm đến chuyện riêng của tôi nhỉ?"
Bị đôi mắt đen láy của thiếu niên nhìn chằm chằm, Trần Phóng hơi khựng lại, mấy giây sau mới nói, "Tôi coi cậu là bạn mà, quan tâm nhau là chuyện bình thường thôi."
Phương Trầm bật cười, là một nụ cười đầy châm chọc.
Trần Phóng bị nụ cười đó đâm cho trái tim đau nhói, sắc mặt cũng kém đi.
"À, anh nói chuyện tôi với Sith à." Phương Trầm chẳng mấy để tâm nói, "Tôi bảo quần áo mình có phát quang, rủ anh ấy qua xem thôi."
Sắc mặt Trần Phóng hoàn toàn sa sầm.
Đồ điên.
Phương Trầm mắng thầm trong lòng.
Ngay từ lần đầu gặp ở bờ biển, Phương Trầm đã vạch rõ giới hạn với Trần Phóng, nhưng người này cứ liên tục dán tới, thật đúng là không thể hiểu nổi.
Vì phải ngồi cạnh một tên đáng ghét nên bữa ăn này của Phương Trầm như bò nhai rơm, chỉ là đến cũng đến rồi, cậu cũng ngại không dám bỏ về, chỉ đành kiên trì chịu đựng đến cuối bữa, sau đó một phút cũng không muốn nán lại thêm, cầm áo khoác lên bước nhanh ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!