Chương 40: (Vô Đề)

Trên người Phương Trầm vẫn mặc áo choàng ngủ của Sith, chiếc áo choàng lụa màu đen, bị cậu quấn chặt lại như cái bánh tét, cố gắng không để hở một tấc da thịt nào!

Cậu ngồi xổm trên tấm thảm, chỉ vào máy tính bảng, "Phần đánh dấu màu đỏ là lời thoại của anh, em nói xong thì anh tiếp lời, còn nữa, nếu em đánh anh thì anh phải ngã ra đất, nhớ là phải có phản ứng đó, hiểu chưa?"

Sith nhìn cái xác ướp nhỏ đang nghiêm túc ra lệnh, hờ hững đáp, "Biết rồi."

Thấy hắn không chịu nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Trầm nghiêm lại, "Vậy em vừa nói gì? Anh nhắc lại xem nào."

Sith tóm gọn.

"Em đánh anh, anh có phản ứng."

"..." Trước mắt cừu nhỏ tối sầm.

Nếu không phải sợ Sith thật sự có phản ứng thì cậu đã xông lên đấm cho hai cái rồi.

Phương Trầm mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Sith.

Chỉ hai giây sau, Sith đã phải giơ tay đầu hàng.

"Ok, anh nhớ rồi." Hắn đi đến cầm máy tính bảng lên, "Câu đầu tiên là của em à?"

...

"Lời ta nói ngươi nghe rõ chưa!" Phương Trầm bày ra vẻ mặt hung dữ, tay cuộn lại thành nắm đấm, "Sau này tránh xa Chúc Anh Đài ra! Nếu không thiếu gia nhà ta sẽ không tha cho ngươi đâu."

Cậu nói xong, nắm đấm đầu tiên đánh lên ngực Sith.

Người đàn ông khẽ nhướn mày, nhìn cậu.

Sao lại không phản ứng gì thế!

Phương Trầm trừng hắn, Sith cúi đầu nhìn thoáng qua nắm tay bé xíu đang gõ lên ngực mình, thật sự chẳng có xíu uy lực nào, nhưng hắn vẫn phối hợp ôm ngực, lùi về sau hai bước rồi rất gượng gạo mà ngã xuống.

Cừu nhỏ nhân cơ hội chạy tới, nhấc chân đá, "Cho ngươi phá chuyện tốt của thiếu gia nhà ta này!"

Vì ngồi trên thảm nên cừu nhỏ thậm chí còn không đi dép, cứ thế dùng chân trần đá nhẹ lên người hắn.

Nhưng mới đạp được hai cái, cổ chân đã bị nắm chặt.

Ể???

Cừu nhỏ giật chân hai cái, không thoát ra được.

Cậu tức giận trừng người đàn ông, nhưng lại chạm vào ánh mắt u tối, sâu thẳm của Sith, tức thì bị doạ sợ, người đàn ông thậm chí còn không cười, cứ thế mà nhìn chằm chằm cậu.

Cừu nhỏ nuốt nước miếng cái "ực".

Cậu nặn ra một nụ cười gượng gạo, "Bỏ đi, không tập nữa, anh thả em ra trước đã."

Cậu cười, Sith cũng cười với cậu.

Nhưng là cười như không cười.

Phương Trầm bắt đầu thấy không thích hợp, giống như cây cỏ động vật gặp được thiên địch, nhịp tim cũng tăng tốc.

Nhưng đã muộn.

Người đàn ông hơi dùng lực, dễ dàng kéo người ngã xuống. Phương Trầm á một tiếng, ngã nhào lên thân người đàn ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!