Chương 4: (Vô Đề)

Đúng là Sith không nhớ sai, dọc theo con đường nhỏ chạy thêm hơn mười phút, một nhà máy bỏ hoang đổ nát hiện ra trước mắt.

Hắn dừng xe, tắt máy.

Liếc sang thiếu niên bên cạnh với khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch, lạnh nhạt ra lệnh, "Xuống xe."

Cà vạt đã bị hắn ném sang một bên, sau khi ăn đơn giản chút gì đó, hắn không tiếp tục trói cậu nữa.

Sith tuyệt đối sẽ không thừa nhận đó là do mình mềm lòng, chẳng qua là đối với một con mồi yếu ớt thế này, hắn chẳng cần tốn nhiêu công sức.

Tình huống trước mắt hoàn toàn trùng khớp với những gì Phương Trầm đã tưởng tượng.

Nhà máy bỏ hoang, kẻ sát nhân b**n th**...

Trên mặt Phương Trầm chẳng còn chút máu, toàn thân lạnh như băng, run rẩy không ngừng. Đủ loại hình ảnh máu me kh*ng b* liên tục hiện lên trong đầu, cậu cắn chặt răng, hận không thể lập tức ngất đi cho xong.

Người đàn ông đã xuống xe, cách một tấm cửa kính vô cảm nhìn cậu, như thể đang âm thầm thúc giục.

Trong khoang xe tĩnh lặng, dường như ngay cả tiếng tim đập của bản thân cũng nghe thấy rõ ràng

- thình thịch, thình thịch, tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi cuống họng.

Phương Trầm sắp không thở nổi, cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt một cái chỉ thấy vị đắng lan đầy khoang miệng.

Cậu run run vươn tay mở cửa xe, chân vừa chạm đất, đầu gối đã mềm nhũn, suýt thì ngã sấp mặt.

May mà có một đôi bàn tay to lớn kịp giữ lấy, vững vàng kéo cậu lên, từ đỉnh đầu vang lên một giọng nói trầm thấp, "Đứng cũng không vững à?"

Phương Trầm hoa mắt chóng mặt, ngẩng đầu lên liền đối diện với cặp mắt xám xanh lạnh nhạt của người đàn ông.

Cậu còn chưa kịp nói gì, giây tiếp theo cơ thể đã bị nhấc bổng, người đàn ông vậy mà lại bế cậu lên.

Phương Trầm hoảng hốt vội nắm lấy áo hắn, sợ bị rơi xuống, "Anh muốn làm gì?"

"Chờ cậu lề mà lề mề đi vào đến nơi thì trời mưa mất rồi."

Người đàn ông bế Phương Trầm như ôm một món đồ chơi, nhẹ như không đi nhanh về phía trước. Ngược lại là Phương Trầm đã căng thẳng đến mức cả người cứng đờ, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Vừa bước vào nhà xưởng, ngoài trời đột ngột vang lên tiếng sấm uỳnh uỳnh. Phương Trầm bị bất ngờ giật nảy mình, cơ thể cũng run rẩy một cái, theo phản xạ càng níu chặt áo của người đàn ông.

Sith cúi đầu liếc cậu một cái, không nói gì.

Thế nào mà còn sợ cả sấm chớp?

Sith từ nhỏ đã lớn lên trên sàn đấu quyền anh, thật sự không hiểu nổi sao lại có người vừa yếu ớt vừa nhút nhát, lại nhỏ bé đến thế, bế trên tay mà chẳng cảm nhận được tí trọng lượng nào.

Phương Trầm ngẩng đầu nhìn màn đêm phía xa bị tia chớp xé toạc, ngay sau đó mưa lớn trút xuống ào ạt.

Đúng là mưa này.

Cậu hơi ngẩn ra.

Nghĩa là người đàn ông này đưa mình vào đây thật sự chỉ để tránh mưa?

Trong lúc cậu còn ngơ ngác, người đàn ông đã ôm cậu đi vào trong, tìm một chỗ đất trống rồi lạnh nhạt nói, "Cậu định ôm tôi cả đêm như thế à?"

Phương Trầm bấy giờ mới hoàn hồn, phát hiện người đàn ông đã thả tay, mà mình vẫn còn túm chặt áo hắn.

Cậu hoảng hốt luống cuống tụt xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!