Chương 39: (Vô Đề)

Trước khi ngủ bị k*ch th*ch quá mức, khiến cừu nhỏ chui vào ổ chăn rồi mà vẫn còn mơ mơ hồ hồ.

Tuy Sith đã bảo đảm nhiều lần mình sẽ không làm gì quá đáng nữa, nhưng Phương Trầm vẫn khóa trái cửa.

Lời của kẻ này không có xu nào là đáng tin!

Không biết có phải vì loạt vận động kỳ lạ trước khi ngủ hay không, mà Phương Trầm mơ lung tung cả một đêm.

Cậu mơ thấy mình bị ai đó ôm chặt từ phía sau, cậu giãy giụa muốn quay lại xem là ai, nhưng người kia ôm rất chặt, không cho cậu động đậy.

Bàn tay to của người đàn ông ôm quanh eo cậu, như muốn đem cậu khảm vào cơ thể mình.

Đầu óc Phương Trầm mê man hỗn loạn, thử gọi tên Sith.

Người đàn ông phía sau khẽ cười, sau đó bế cậu xoay lại, mặt đối mặt, tiếp theo là một nụ hôn thật dài.

Lần này rốt cuộc thì cậu đã nhìn rõ.

Chính là Sith.

Hắn rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt rất chăm chú.....

Trời đã sáng bảnh mắt, Phương Trầm ngơ ngẩn ngồi trên giường, vén chăn ra nhìn, vẻ mặt đau khổ đắp lại.

Huhu!

Quá thất vọng về mi!

Dựng lều thì thôi đi, còn xong việc luôn rồi!

Biết làm sao đây!

Cậu phải giặt ga giường!!

Cừu nhỏ đau khổ nhắm mắt, cuối cùng vẫn xuống giường, đi rửa mặt trước rồi mới lúi húi lôi tấm ga ra khỏi đệm.

Sắp trưa rồi, người nằm trong phòng dành cho khách vẫn chẳng thấy đi ra, nhắn tin cũng không có hồi âm.

Sith nhìn đồng hồ, nhíu mày, cân nhắc một thoáng, cuối cùng vẫn đi gõ cửa.

Hai phút sau, cửa mở ra một cái khe nhỏ, mái đầu lông xù của Phương Trầm ló ra, cảnh giác nhìn Sith, "Làm gì?"

"Dậy rồi sao không ra? Cũng không thấy trả lời tin nhắn." Người đàn ông híp mắt, "Gọi em ra ăn cơm đấy."

Phương Trầm đảo mắt, trông chột dạ rõ ràng, ấp a ấp úng, "Em... em không đói."

Cậu nói xong định đóng cửa, nhưng người đàn ông chợt vươn tay giữ cánh cửa, rồi sau đó hơi dùng sức đẩy cửa ra.

Sith bước từng bước dài tiến vào, vóc dáng cao lớn mang theo áp bách, từ trên cao nhìn xuống, "Đang làm chuyện xấu?"

Phương Trầm tròn mắt, người đàn ông bước lên một bước, cậu lại lùi hai bước, đến tận khi lưng chạm tường, nghe được lời này của Sith, trái tim đập như điên, chỉ biết lắc đầu liên tục.

Sith rũ mắt, nhìn thấy tay cậu còn ướt nước, khẽ nhướn mày, xoay người đi thẳng vào nhà tắm.

"Ê! Sith --"

Phương Trầm cuống quýt gọi anh lại, nhưng đã muộn. Cửa bị đẩy ra, trong chiếc chậu sáng trưng đặt trên mặt đất là chiếc ga giường đang ngâm.

Phòng dành cho khách không có máy giặt, Phương Trầm chỉ đành dùng cách thức nguyên thuỷ nhất này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!