Đầu óc mơ màng của Phương Trầm thoáng cái tỉnh táo lại, hai mắt cậu mở to, tay chân luống cuống cố gắng đỡ người đàn ông, "Anh anh anh --"
Sith cũng nhịn đến là vất vả, hắn không tiếp tục ôm Phương Trầm, buông tay lùi về sau hai bước, thở hắt ra, khàn khàn gọi tên Phương Trầm.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng sắp nhỏ máu của Phương Trầm, Sith mở lòng từ bi không tiếp tục ép cậu nữa, âm thầm nghiến răng, lại liếc cậu một cái rồi mới xoay người đi vào phòng tắm bên cạnh.
Ánh mắt cuối cùng của người đàn ông trước khi rời đi, Phương Trầm chưa từng thấy vẻ mặt đó của Sith bao giờ, nên hình dung cảm giác này thế nào đây, giống như con mồi đang run lẩy bẩy trốn trong một góc tối lạnh lẽo, bị thú dữ nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy mang theo chiếm hữu và xâm lược không hề che giấu.
Cừu nhỏ l**m l**m đôi môi khô khốc, lúc này mới bất giác nhận ra hình như mình hơi quá đáng.
Phương Trầm do dự một hồi lâu tại chỗ, trong lòng giằng co dữ dội, cuối cùng nắm chặt tay, bước từng bước nhỏ đến trước cửa phòng tắm. Cửa là loại kính mờ, chỉ thấy lờ mờ bóng dáng bên trong, nhưng với Phương Trầm mà nói đã đủ khiến tim đập loạn rồi.
Tim cậu đập thình thịch, cừu nhỏ trong lòng đang húc loạn lung tung, cảm giác sắp nhảy ra khỏi cuống họng đến nơi.
Cuối cùng Phương Trầm cắn răng một cái, vẫn nhẹ nhàng gõ cửa.
"Sith? Anh vẫn ổn chứ?" Tuyệt đối đừng có ngất trong lúc tắm đấy.
Cậu cố tình nói thật nhỏ, mong người đàn ông không nghe thấy, thế là cậu có thể yên tâm thoải mái mà chạy rồi.
(*) tự nhiên làm nhớ cái trend vui vui mà người đằng trước làm rơi đồ rồi mình ở sau nhặt được dùng giọng to bằng con muỗi vo ve gọi với theo ấy :))))
Một giây, hai giây...
Bên trong không có động tĩnh.
Trong lòng cừu nhỏ "yeah" một tiếng.
Cậu vừa định quay người chạy trốn thì cửa bỗng bật mở, một cánh tay rắn chắc vươn ra, túm lấy thiếu niên kéo vào.
"Ê, em..."
"Rầm!" Cánh cửa nặng nề đóng lại.
Trong phòng tắm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập dồn dập.
Phương Trầm bị ép tựa lưng vào tấm kính mờ.
Hối hận!
Hỏi thì chính là hối hận rồi!
Ánh mắt của Phương Trầm cũng không biết nên đặt ở đâu, nhìn lên trên, là cơ ngực bị cậu cắn để lại một dấu răng.
Ha!
Xong đời cậu rồi!
Đúng là nhàn quá hoá rồ mà! Bài tập chưa đủ nhiều sao? Việc làm thêm chưa đủ nhiều sao? Thế mà vẫn rảnh được mới hay! Rảnh quá thì đi giao một trăm cái pizza đi, khỏi phải đến đây rồi bị Sith coi như búp bê mà trêu đùa trong tay, xem vẹt cái chó má gì chứ, đúng là nực cười!
Lời ngu xuẩn như thế mà cũng tin được!! Cừu nhỏ ơi là cừu nhỏ! Mi là con cừu ngu xuẩn nhất thế giới này!
Phương Trầm cứng đờ kéo ra một nụ cười méo xệch, "Ồ anh đang tắm à, thế anh tắm tiếp đi, em ra ngoài trước..."
Người đàn ông cười lạnh một tiếng, khàn khàn ngắt lời cậu, "Phương Trầm, bây giờ có thể hôn chưa?"
Không gọi bé cưng nữa.
Gọi thẳng cả họ tên cậu ra rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!