Chương 37: (Vô Đề)

Vào đến biệt thự, vừa bước qua cửa, Phương Trầm đã bị một giọng nói vang lên ngay bên cạnh doạ cho giật nảy mình.

"Hoan nghênh ghé thăm, hoan nghênh ghé thăm!"

Chú vẹt trong lồng nhìn có vẻ đầy sức sống.

Phương Trầm tò mò đi tới gần, "Hi, mi còn biết nói câu tiếng Trung nào khác không?"

Chú vẹt vỗ cánh, "Thích em, thích em."

Phương Trầm cười thành tiếng.

Cậu không nhịn được cười cười quay sang hỏi Sith, "Anh dạy nó hả?"

Sith xách túi vào nhà, "Thật ra bọn anh chung một thầy dạy tiếng Trung."

"Ồ, hai người học cùng nhau?" Phương Trầm nín cười hỏi, "Thế hai người ai học nhanh hơn, đừng nói là chú vẹt này học nhanh hơn anh nha."

Sith nhướn mày.

Hắn xoay người, trực tiếp ôm ngang người cậu bế lên, đặt cậu trên chiếc bệ bên cạnh, Phương Trầm còn chưa kịp nhảy xuống thì hắn đã chặn lại phía trước, chống tay hai bên, vây cậu giữa lồng ngực mình.

Phương Trầm trong lòng thì căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra hung dữ trừng hắn, "Anh làm gì? Cẩn thận em trừ điểm của anh đó."

"Anh học nhiều hơn nó, có rất nhiều câu vẹt không thể học, phải để anh nói riêng cho em nghe." Người đàn ông từ tốn mở miệng, "Muốn nghe không, bé cưng."

Khuôn mặt thiếu niên hơi đỏ lên, nhớ lại hai câu hư hỏng mà lúc trước Sith từng nói.

Đúng là...

"Chẳng phải lời hay ho gì, em không muốn nghe!"

Phương Trầm đòi Sith thả mình xuống, nhưng người đàn ông sao chịu. Cừu nhỏ không cho hắn hôn... Đáng chết! Sao mà hắn nhịn được.

Người đàn ông nhìn chằm chằm môi cậu, nuốt nước bọt, "Bé cưng, vậy em có thể nói cho anh biết, lần sau là lúc nào mới được hôn em không."

Sao hả! Hôn còn phải báo trước à!

Phương Trầm đá chân hắn một cái, "Còn tuỳ tâm trạng em thế nào."

Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt mỗi lúc một tối tăm, đôi con ngươi màu xám xanh như mặt biển phủ một tầng băng, phía bên dưới là dòng nước ngầm chuyển động.

Phương Trầm bị nhìn đến mức hoảng loạn, cảm giác như giây tiếp theo sẽ bị hắn hôn mất, không nhịn được lại đẩy hắn một cái.

"Em chỉ... đến xem vẹt thôi." Sau đó cậu lầm bầm, "Em phải về ký túc xá."

Vất vả lắm mới dụ được cừu nhỏ đến đây, sao Sith có thể dễ dàng thả cậu đi, "Không phải đã nói muốn xem anh thay quần áo à?"

Ông trời ơi!

Người nước ngoài nói chuyện thẳng như ruột ngựa vậy đó.

Kể cả cậu có nghĩ vậy thật thì cũng đừng nói thẳng tuột ra thế chứ?!!

"Ai muốn xem!" Phương Trầm quay mặt đi.

"Anh muốn em xem." Sith cúi đầu, áp mặt vào hõm cổ Phương Trầm như một con chó lớn rồi ngửi ngửi, lại đưa lưỡi ra l**m l**m.

"Sith!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!