Chương 35: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, Phương Trầm bị bạn cùng phòng đánh thức, vẫn còn mơ mơ màng màng, đã bị bạn cùng phòng lôi đi.

Đến chỗ câu lạc bộ của họ bày quầy, bạn cùng phòng dúi cho Phương Trầm một bộ đồ, "Đồng phục, đi thay đi."

Phương Trầm sững sờ, "Còn có đồng phục nữa hả?"

"Tất nhiên, sau hôm nay sẽ có bảng xếp hạng doanh thu các câu lạc bộ đó, chúng ta không dùng thủ đoạn thì làm sao mà thắng được mấy câu lạc bộ khác? Ông mau thay đồ đi, tôi đi xay cà phê trước."

Phương Trầm ôm quần áo vào phòng thay đồ, mở ra xem thử, cả người thoáng chốc cứng đờ.

Là một bộ đồng phục, nói chính xác hơn, là một bộ đồng phục quản gia nam.

Chẳng trách lương cao thế! Hóa ra có điều kiện đi kèm!

Quả nhiên là tiền không dễ kiếm!

Bộ đồ kiểu quản gia Anh, tông đen trắng, còn phải buộc thêm một chiếc tạp dề nhỏ ở eo.

Phương Trầm ngượng chết đi được, nhanh chóng thay quần áo, còn chẳng dám soi gương nhìn bản thân một cái đã vội đẩy cửa đi ra.

Bạn cùng phòng cũng đã làm xong công tác chuẩn bị.

Đây là một quầy cà phê nho nhỏ, bên ngoài có vài chiếc dù che nắng, trên bàn còn đặt lọ hoa nhỏ, nhìn qua cũng khá ra gì và này nọ.

Bạn cùng phòng đưa cho cậu cuốn menu, "Ông phụ trách ghi order với bưng bê là được."

"Ồ ồ! Được!"

Phương Trầm ôm menu, chợt nhớ ra chuyện gì!

Suýt thì quên mất!

Sith cũng sẽ tới!!

Hôm qua cậu không nghĩ nhiều, cho rằng đến thì đến thôi, nhưng hôm nay thì không được rồi, cậu ăn mặc thành thế này, xấu hổ lắm!

Phương Trầm vội rút điện thoại ra, nhanh chóng nhắn một tin cho Sith.

[Hôm nay em bận lắm, anh đừng đến.]

Không ngờ còn sớm thế này mà đã có khách, Phương Trầm bấm gửi xong rồi cất điện thoại, chạy nhanh qua bàn khách.

Lúc đầu còn hơi lóng ngóng, nhưng Phương Trầm thích nghi rất nhanh, dù sao cậu đã làm ở tiệm pizza một thời gian, mấy kiểu phục vụ thế này chẳng khác nhau mấy.

Bưng cà phê xong cho một bàn, liếc thấy có người mới ngồi xuống bàn bên cạnh, cậu bèn ôm menu bước tới.

"Sorry to keep you waiting."

(*) Xin lỗi đã để anh chờ lâu

Người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt sắc bén quét một lượt từ đầu xuống chân cậu, cuối cùng dừng lại ở chỗ eo có chiếc tạp dề trắng, nhỏ đến mức giống như chỉ cần hai bàn tay là có thể nắm trọn.

Ánh mắt Sith tối sầm, trong lòng bắt đầu không vui. Không thích cừu nhỏ mặc thế này ở bên ngoài, không biết sẽ bị bao nhiêu người nhìn.

"Vì bộ đồ này nên không cho anh tới à?"

Giọng nói hơi trầm xuống đột ngột vang lên.

Phương Trầm ngẩn người, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của người đàn ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!