Buổi luyện tập gần kết thúc, Phương Trầm mới đi theo Sith từ hậu trường ra ngoài.
Cậu kéo khoá áo lên hết cỡ, cúi thấp đầu, chỉ hận không thể biến thành cây nấm nhỏ vô hình.
Chỉ tiếc là phía trước có một người đàn ông toả sáng như cái đèn pha tên Sith, dù cậu có cố gắng thu mình đến mấy thì vẫn bị người ta chú ý.
Trần Phóng đứng trên sân khấu, động tác trên tay bất giác dừng lại, ánh mắt u ám dừng trên người Phương Trầm.
Khoảnh khắc này cả phòng tập như bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Cái đôi chân vô dụng này! Đi nhanh lên!
Xấu hổ chết mất!!
Cừu nhỏ cúi gằm mặt, bước chân thoăn thoắt như gió, mãi đến khi ra khỏi phòng tập, bị người đàn ông nắm cánh tay kéo vào lòng.
"Anh làm gì..."
Phương Trầm sắp bị chọc cho tức chết, chưa từng thấy ai như hắn, giây trước còn đồng ý sẽ theo đuổi cậu, giây sau đã như con sói ngửi thấy mùi thịt sống, ngậm vào miệng rồi là không chịu nhả ra.
Cùng là đàn ông, nhưng bàn tay của Sith to gần gấp đôi tay cậu, nắm cổ tay cậu chặt đến mức như muốn bóp nát, thật quá đáng sợ, Phương Trầm không nhịn được đẩy hắn mấy lần, kết quả bị hắn nắm cổ tay giơ cao lên trên đầu, muốn giãy cũng không giãy nổi nữa.
Trừ điểm!
Phải trừ điểm!!
"Ôm một cái."
Sith theo thói quen bế cậu lên mà nhẹ nhàng v**t v*, tư thế này giúp hắn có thể vùi mặt vào hõm cổ Phương Trầm, hít sâu một hơi, giọng nói trở nên trầm khàn, "Em đồng ý cho anh theo đuổi em thật sao? Bé cưng, anh không dám tin nữa, nói lại một lần nữa cho anh nghe được không?"
Phương Trầm tức giận đá hắn một cái, "Thả em xuống!"
"Chỗ này không có ai, cho anh ôm thêm một lát nữa thôi."
Ban đầu Sith chỉ hít hà mùi hương của cậu, dần dần lại thấy không đủ, mùi hương trên người cừu nhỏ khiến hắn mê mẩn, những cái hôn nhỏ vụn rơi xuống hai má, vừa tham lam, lại vừa say đắm, giống như có thể hôn mãi đến thế kỷ sau cũng không chán.
"Sith... thả em xuống."
Sợ Phương Trầm thật sự nổi giận, dù không nỡ nhưng Sith vẫn chỉ có thể thả người xuống.
Mặt thiếu niên đã đỏ như quả gấc, tai còn đỏ hơn, màu đỏ bắt mắt này lan đến cả xương quai xanh và những phần da thịt tiếp xúc với Sith, hơi nóng khiến cơ thể cậu càng trở nên mềm mại, từ tai xuống cổ đều trở nên mịn màng bóng loáng.
Cừu nhỏ tức giận mắng thầm trong lòng.
Bệnh! Thần! Kinh!
Cậu hậm hực, "Em phải về ký túc xá rồi."
"Anh đưa em về."
"Không cần!" Phương Trầm còn không ngẩng đầu, "Chỗ này cách ký túc xá rất gần, em đi bộ về được."
"Vậy mai anh qua đón em được không?"
Thấy cậu sắp từ chối, Sith vội bổ sung thêm một câu, "Anh đang theo đuổi em mà, muốn mời em đi chơi."
Phương Trầm nuốt lại lời từ chối vào bụng.
Cậu ngập ngừng giây lát, rồi trả lời bằng giọng nước đôi, "Cái đó tính sau, mai chắc em vẫn phải tập kịch."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!