Phương Trầm lắc đầu.
Thật ra chính cậu cũng không biết mình đang giận cái gì, cậu chỉ cảm thấy mối quan hệ giữa họ thật rối rắm, như mập mờ, lại như đưa đẩy.
Còn Sith lại chậm chạp không nói rõ với cậu.
Cậu ghét thế này, ghét cái cảm giác nửa vời này.
Sith im lặng hai giây, rồi đột nhiên nói, "Thật ra tôi cũng không vui."
Ể??
Phương Trầm ngơ ngác nhìn hắn.
"Người đó, tôi nhớ, em từng nói cười với cậu ta lúc ở bờ biển." Người đàn ông thấp giọng nói, "Vừa nãy hai người cũng đùa giỡn với nhau."
Phương Trầm kinh ngạc nhìn hắn.
Mắt có vấn đề thì đi chữa đi chứ?
Không phải anh nhiều tiền lắm à?!!
"Không phải đùa giỡn, là đánh." Phương Trầm giơ nắm đấm của mình lên, "Là em đơn phương đánh cậu ta."
Sith trầm giọng, "Vậy vì sao em chỉ đánh cậu ta mà không đánh người khác?"
"..."
Phương Trầm tức đến nghẹn lời, "Kịch bản viết như vậy!"
Cậu dùng sức đẩy Sith, "Em thật sự phải thay quần áo rồi, anh ra ngoài đi!"
Ai ngờ người đàn ông chẳng những không bị đẩy đi, còn ôm Phương Trầm vào lòng, áp cậu lên lồng ngực mình.
Cừu nhỏ đang đâu bị người đàn ông ôm, "o. 0?"
Người đàn ông khàn giọng nói, "Đừng giận nữa, được không? Nếu là vì chuyện hôm qua ở trường đua ngựa khiến em không vui thì cho tôi xin lỗi."
Đủ lắm rồi!
Phương Trầm thực sự không chịu nổi cảm giác mập mờ này nữa.
Cậu dùng sức đẩy Sith, thoát khỏi lồng ngực hắn, giọng nói hiếm khi tỏ ra kích động, "Vậy anh cảm thấy vì sao em phải tức giận hả? Vì anh muốn bế thì bế, lại còn không nói rõ ràng, anh ôm em, nắm tay, đây là văn hoá của các anh? Thế sao em chưa thấy anh làm vậy với Joey bao giờ?"
"Sith! Anh đừng có bắt nạt em."
Nói xong câu cuối cùng, mắt Phương Trầm đỏ hoe, ngực phập phồng kịch liệt, tức giận và tủi thân dồn nén bấy lâu rốt cuộc không kìm được nữa cùng lúc tràn ra ngoài.
Cậu không muốn khóc, nhưng chẳng thể làm gì khác, cái thể chất khó khống chế điểm khóc trời sinh này giống như đã theo linh hồn cậu sang đến tận thân xác này. Chỉ cần kích động lên là nước mắt tự động rơi.
Vừa thấy mắt cậu đỏ lên, cơ thể Sith lập tức cứng đờ, hắn mấp máy môi, vẻ mặt hiếm khi lộ ra luống cuống, ngừng mấy giây mới cất giọng khàn khàn, "Không phải bắt nạt em, sao tôi nỡ bắt nạt em chứ, tôi thích em còn không kịp."
Hắn sợ Phương Trầm khóc, giống như chỉ cần thấy mắt cậu đỏ lên là tim hắn đã nhói đau, đau hơn cả khi bị người ta đấm lên người.
Tim Sith như hẫng mất một nhịp, hoảng hốt khó chịu, hắn thở hắt ra một hơi, cổ họng khô khốc, lần đầu tiên cảm thấy mình nói năng quá vụng về, chẳng còn lại sự kiêu ngạo hung hăng khi thi đấu, cũng chẳng còn vẻ lạnh lùng thường ngày đối với người khác.
Đối diện với Phương Trầm, hắn luôn không nhịn được mà cúi đầu.
"Đừng khóc, em đừng khóc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!