Phương Trầm không giãy dụa nữa, ngoan ngoãn ngồi yên, thậm chí còn lười biếng tựa đầu lên vai người đàn ông.
Vừa rồi đúng là quá k*ch th*ch...
Đến bây giờ cậu còn chưa tỉnh hẳn đây.
Lần đầu tiên Sith cảm thấy trường đua ngựa này xây chưa đủ rộng, nếu không hắn đã có thể bế cừu nhỏ đi thêm một đoạn nữa.
Đã đến phòng nghỉ.
Sith không thể không buông tay, đặt người ngồi xuống ghế sofa.
Trong lòng trống không, trên tay vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại vừa rồi, trong lòng Sith hơi luyến tiếc, ngoài mặt lại vẫn tỏ ra bình thản.
"Muốn uống gì không? Nước cam nhé?"
Được bế suốt cả đoạn đường, dù bây giờ đã ngồi xuống ghế sô pha, Phương Trầm vẫn cảm thấy như còn có bàn tay to đang đặt dưới mông mình, không thoải mái tí nào. Cậu không nhịn được hơi nhấp nhổm mông, đáp một tiếng "vâng" lấy lệ.
Do Sith đã dặn trước nên trong phòng nghỉ thậm chí không có cả một nhân viên phục vụ, trống không, hắn tự mình đi tới bàn để trà bánh rót một ly nước cam, mang đến đưa cho Phương Trầm.
Phương Trầm nhận cốc, nhấp từng ngụm đến khi chỉ còn lại nửa cốc mới ngẩng đầu lên, nhìn Sith, "Trường đua ngựa này cũng là của anh nhỉ?"
Sith nhướn mày.
Không ổn, cừu nhỏ bắt đầu động não rồi.
Dù có ế ẩm đến đâu thì cũng không thể vắng tanh vắng ngắt thế này, hơn nữa nơi này được quy hoạch tốt như thế, chẳng giống chỗ làm ăn thua lỗ xíu nào.
Cừu nhỏ âm thầm nghiến răng.
Lại bị lừa rồi.
Sith không trả lời đúng hay không, mà hỏi ngược lại cậu, "Em thích không? Nếu thích thì tặng em."
Phương Trầm, "..."
Thứ cho cậu tai điếc không nghe rõ, tặng cái gì cơ? Muốn tặng trường đua ngựa này cho cậu á?!!
Kẻ có tiền thật đáng sợ quá đi!
Phương Trầm siết chặt nắm tay nhỏ, ngẩng đầu nhìn người đàn ông, "Anh vốn không định đưa em đến đây cưỡi ngựa có đúng không?"
Sith cười khẽ một tiếng, đôi con ngươi sâu thẳm vẫn nhìn chằm chằm Phương Trầm, "Không cưỡi ngựa thì tôi đưa em đến trường đua ngựa làm gì?"
Tất nhiên là để thả thính cậu! Trêu chọc cậu!
Phương Trầm không nói nên lời, im lặng một hồi, mới buồn bực lên tiếng, "Khi nào ăn tôm hùm đất siêu cay ạ?"
Sith thoáng ngẩn ra, sau đó suýt thì bật cười, chủ động bước tới nắm tay Phương Trầm, nhưng Phương Trầm tránh ra, Sith không do dự, lại mạnh mẽ nắm lấy lần nữa.
"Bây giờ, đưa em về."Phương Trầm hoá bi phẫn thành sức ăn, vùi đầu đánh bay một chậu, cái bụng nhỏ no đến mức tròn vo, còn gói hai hộp mang về.
Lúc cậu xuống xe, Sith vừa mở lời, "Ngày mai --"
Phương Trầm đã ngắt lời hắn, "Mai em phải đến trường tập kịch, thời gian này chắc là đều... không có thời gian."
Sith khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì thêm, hôm nay hắn đã làm đủ nhiều rồi, cũng không nên ép quá.
Lại nói, ai bảo đến trường thì sẽ không gặp được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!