Đáng ghét!
Tại sao người tí hon là cậu cứ không thoát khỏi Sith, trở thành món đồ chơi nhỏ trong tay hắn cơ chứ!
Cừu nhỏ từ bỏ kháng cự, biến thành con cừu bông.
Thân hình người đàn ông thật sự rất cao lớn, dù đang ngồi trên sô pha thì khí thế vẫn không hề suy giảm, so với hắn, Phương Trầm bị ôm trong lòng như con búp bê nhỏ đi hai cỡ, nhưng cũng không thể không nói, hai người ôm nhau ngồi đó, không hiểu sao lại rất hài hoà.
Đè nén và buồn bực của cả một đêm thoáng chốc tiêu tan, Sith hiện tại cực kỳ vui vẻ, thấp giọng hỏi Phương Trầm, "Chơi nữa không?"
Phương Trầm tức giận cắn răng, "Chơi!"
Người đàn ông "ừm" một tiếng, nhưng không hề có dấu hiệu muốn thả người ra.
"Anh ôm thế này thì em chơi kiểu gì?"
Nói đến là đường hoàng.
Phương Trầm còn đang định nói gì đó nữa, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ phía đầu cầu thang truyền tới, cậu tò mò ngó đầu ra nhìn. Hoá ra là trận đấu đã kết thúc, mà tuyển thủ tóc xanh hồi nãy cậu thuận miệng khen quả thật đã dành giải quán quân, đang phấn khích bước về phía họ.
Cánh tay quấn quanh eo cậu của người đàn ông bỗng siết chặt.
Phương Trầm hơi khó chịu, khẽ cau mày, không nhịn được hơi giãy dụa.
Trên đầu truyền đến một tiếng cười khẽ lạnh lùng, "Đừng vội."
???
Tuyển thủ tên Brady bước nhanh về phía họ, thậm chí thoạt nhìn như đang nhắm đến Phương Trầm trong lòng Sith.
Sắc mặt người đàn ông rất tệ.
Tận khi Brady đến gần, dừng lại trước mặt hai người, cậu ta mới kích động lên tiếng, "Hey! Sith, còn nhớ em không? Trận đấu liên trường hồi đó chúng ta từng chào hỏi rồi."
Người đàn ông hơi nhướn mày.
"Sith! Em vẫn luôn muốn đánh một trận với anh!" Brady cuộn tay lại, "Mong là lần sau chúng ta có thể gặp nhau trên sàn đấu."
Đây là sự tôn trọng và đề cao giữa những tay đấm với nhau.
Sith gật đầu với cậu ta, "Được."
Được gặp thần tượng, Brady còn chưa hết kích động, xoa xoa tay, giây tiếp theo, bỗng thấy thiếu niên ngồi trong lòng Sith.
Tóc đen mắt đen, tinh xảo như một con búp bê sống.
Tư thế của hai người thật sự rất mờ ám, nhất là cánh tay ôm eo Phương Trầm của người đàn ông, tư thế bày ra d*c v*ng chiếm hữu mà giữ người trong lòng.
"Ờm, đây là --"
Đại não đang tạm thời ngắt kết nối của Phương Trầm rốt cuộc nhớ ra lời dặn của Jaymin, cậu dùng sức tránh khỏi cánh tay Sith, đứng lên, vẻ mặt tươi cười chào hỏi Brady, "Hi! Cậu có thể gọi tôi là Trầm, tôi vừa xem trận đấu của cậu, rất đỉnh."
Brady được khen thì có hơi ngượng, "Ồ! Cảm ơn!"
Phương Trầm khen ngợi người khác luôn trông như rất chân thành, đôi mắt sáng long lanh nhìn đối phương, Brady bị cậu dùng ánh mắt đó nhìn thì có hơi ngượng ngùng, gãi gãi đầu.
Sith cũng đã đứng dậy, giọng nói lạnh nhạt, "Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."
Phương Trầm ngây ra, "Vừa mới tới thôi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!