Một khi đắm chìm trong biển tri thức, bộ não rơi vào trạng thái quá tải trong thời gian dài, lặp đi lặp lại chu trình đuối nước rồi lại hớp vào được một ít oxi. Cuối cùng, Phương Trầm như xiên thịt dê nằm bẹp dí trên ghế sô pha, choáng váng đến mức chẳng biết trời trăng là gì nữa.
"Em không học nổi nữa rồi." Ánh mắt Phương Trầm mất đi tiêu cự, thì thào bằng tiếng Trung, "Nhìn thêm một chữ nữa khéo em nôn ra mất."
Sith khẽ nhíu mày.
Tiến độ học tiếng Trung của hắn thật ra chưa nhanh đến mức đó, thi thoảng những câu Phương Trầm nói, hắn chỉ hiểu được đại khái.
Nôn?
Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống Phương Trầm, ánh mắt dừng ở bụng cậu, bỗng đưa tay chạm nhẹ một cái, giọng nói thản nhiên, "Bụng còn chưa phồng lên, sao lại nôn?"
Phương Trầm trừng mắt.
Sao làm được vậy trời!!! Làm sao có thể mặt không biến sắc mà nói những câu đầy ẩn ý như thế chứ!!
Cậu lồm cồm ngồi dậy, che bụng, cảnh giác nhìn Sith, muốn tìm ra chút gì đó trong nét mặt kia, nhưng người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, vẻ mặt bình thản, giống như thật sự chỉ đang nói một câu không thể bình thường hơn.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi.
Phương Trầm chán nản không thôi.
Tất cả là tại Jaymin, cứ rảnh là lại gửi mấy thứ linh tinh cho cậu, hại cái đầu trong sáng của cậu biến thành màu vàng choé.
Cậu cẩn thận che bụng, thành khẩn nói, "Em chóng mặt, không muốn học nữa."
Sith nhìn cậu vài giây, rồi gật đầu, "Được, phần còn lại để mai học tiếp, tôi sẽ lập ra một bảng kế hoạch học tập, viết ra nhiệm vụ mỗi ngày em phải hoàn thành."
Cừu nhỏ nghe xong mà lòng rơi vào tuyệt vọng, hai bắp đùi run run, chỉ muốn chạy khỏi đây trước cả chủ nó.
"Mai cũng phải học á?"
Người đàn ông lạnh nhạt tuyên bố, "Không chỉ có ngày mai, với tốc độ này của em, phải qua đây mỗi ngày, ôn đến ngày thi mới coi như ổn được."
Cừu nhỏ lại ngã cái rầm xuống sô pha.
Ảo tưởng tan biến, trở thành cừu nướng nguyên con.
Đáy mắt Sith rốt cuộc hiện ý cười, ngón trỏ cong lại gõ nhẹ lên trán Phương Trầm một cái, "Thư giãn chút đi, chỗ tôi có mấy đĩa game, em xem có thích cái nào không, tôi đi nấu bữa tối."
"Đừng nấu món Trung nữa." Phương Trầm bỗng lên tiếng, ngửa đầu nhìn người đàn ông, nghiêm trang nói, "Bình thường anh ăn bữa ăn dinh dưỡng thế nào thì em ăn giống thế, nha?"
Sith nhướn mày, "Bet!"
(*) chơi luôn!
Hắn gọi điện thoại ngay tại chỗ, đối phương có lẽ là đầu bếp hoặc trợ lý gì gì đó, giọng điệu bình thản, dặn dò ngắn gọn rồi nhanh chóng cúp máy.
Lúc xoay người, mới phát hiện cừu nhỏ ngồi trên sô pha vẫn còn ngây ngốc nhìn mình.
Trái tim bỗng mềm nhũn, Sith không nhịn được, nâng tay xoa nhẹ mái tóc đen của thiếu niên, vẫn mềm mại như vậy, giống hệt với con người Phương Trầm, ngoan đến mức không thấy nổi giận bao giờ.
Cũng không phải, cậu từng nổi giận với hắn rồi.
Trong cuộc gọi đó, hẳn là Phương Trầm đã nổi giận, tuy rằng rất khó nhận ra.
Nhưng ngay cả cơn tức giận nhỏ ấy cũng khiến Sith như gặp phải kẻ địch mạnh.
Bởi vì thích, nên mới để ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!