Đậu xe xong, hai người đi xuống, cùng nhau vào thang máy lên tầng, bầu không khí cực kỳ gượng gạo.
Một người kiệt lực kiềm chế, một người âm thầm tức giận.
Trong chốc lát, bầu không khí gần như đông cứng.
Mãi đến khi bước vào nhà, có lẽ vì không gian rộng hơn, Sith mới không còn căng thẳng như vừa nãy, miễn cưỡng đeo lại chiếc mặt nạ bình thản lên. Hắn nghiêng đầu, giọng nói mềm mỏng, "Em ăn sáng chưa?"
"Ăn bánh mì rồi ạ."
Phương Trầm thấy hắn lấy một đôi dép lông có cả hình cừu nhỏ từ trong tủ giày ra, hơi ngẩn người, "Anh mua bao giờ thế?"
Sith dùng giọng điệu như thường nói dối, "Lần trước, sau khi em đến."
Phương Trầm thay dép xong, không nhịn được lầu bầu, "Thế sao anh biết là em sẽ tới lần hai."
Sith không tiếp lời, mở tủ lạnh, lấy ra một chai soda đưa cho Phương Trầm.
Hắn thoáng nhìn đồng hồ, dùng giọng điệu thương lượng nói, "Giờ còn sớm, tôi đi nướng ít bánh cho em, em tự học trước, có gì không hiểu thì gọi tôi, nhé?"
Phương Trầm ôm balo, ngẩng đầu nhìn Sith hai giây, rồi mới chậm rì rì gật đầu.
Cậu cứ có cảm giác Sith đang tránh mình.
Thực tế đúng là như vậy.
Người đàn ông thật sự rất khó ở cùng một không gian với Phương Trầm mà giữ được bình tĩnh. Một tích tắc sau khi quay đi, ý cười ôn hoà trong mắt hắn lập tức bị thay thế bằng d*c v*ng mãnh liệt, môi mỏng mím chặt, mái tóc vàng rũ xuống hơi che khuất khuôn mặt, giấu đi những cảm xúc đang lặng lẽ sinh sôi.
Hắn sải bước vào bếp, mở tủ lấy một chai nước lạnh, ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai.
Sau khi miễn cưỡng tỉnh táo lại, Sith mở tủ lạnh lấy nguyên liệu, thầm nghĩ nếu để đám Joey nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Rất khó mà tưởng tượng, đôi tay mang găng quyền anh có thể KO đối phương trong một quyền cũng có thể khéo léo đập trứng, đánh kem, nướng bánh ngọt.
Vấn đề là.
Phương Trầm vốn không định đến đây để học.
Sith trốn trong bếp, vậy cậu biết ra tay thế nào?
Cừu nhỏ giận dỗi ngồi trên ghế sô pha.
Chẳng mấy chốc, tiếng của Phương Trầm từ phòng khách truyền đến, "Sith, giúp em cái này với."
Người đàn ông vừa cho khay bánh vào lò nướng, nghe vậy lập tức tháo găng tay đi ra.
"Thế nào--"
Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại.
Trong phòng khách, thiếu niên đang quỳ rạp trên đất, lưng cong xuống, mông chổng lên, đang lần mò bên dưới ghế sô pha, "Bút của em bị lăn xuống dưới gầm rồi, em không tìm thấy."
Người đàn ông đứng chết trân tại chỗ, không nói được một lời, bàn tay buông bên người siết chặt.
Vì tư thế đó mà vạt áo cậu hơi trượt xuống, để lộ một đoạn eo trắng mịn, thậm chí có thể nhìn thấy cái bụng trắng mềm. Mông chổng lên, quần đùi cũng căng ra, ống quần kéo lên để lộ gần hết b*p đ** tr*ng n*n, lại tiếp tục vào trong...
Người đàn ông khó khăn hít sâu một hơi.
"Em đứng lên đi." Giọng Sith khàn đặc đến đáng sợ, "Để tôi tìm rồi lấy ra cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!