Chương 20: (Vô Đề)

Người đàn ông chậm rãi cắt thịt bò, "Thật ra tôi thấy em không cần giảm béo đâu, vẫn còn gầy lắm mà, béo lên thêm chút nữa mới tốt."

Nói nhảm!

。゜(`Д´)゜。

Phương Trầm căm giận cạp cạp nhai nhai rau xanh của mình.

Cậu không muốn ăn thịt chắc!!

Hừ!

Cậu cũng không tin Sith có thể ăn hết sạch một bàn này!

Thái thịt bò xong, giương mắt nhìn thiếu niên đã chọc chính mình tức giận thành một con cá nóc, Sith cố nhịn cười, đẩy đĩa về phía Phương Trầm.

Phương Trầm ngơ ngác ngẩng đầu, "Hở?"

"Nhờ em ăn giúp tôi một ít nha, hình như tôi ăn hơi nhiều rồi, lãng phí đồ ăn không tốt."

Thế là salad trước mặt được đổi thành thịt bò, rau của Phương Trầm cũng được đổi sang phía Sith, thậm chí cả bánh ngọt kia cũng vào bụng Phương Trầm.

Cừu nhỏ đã được ăn no l**m l**m miệng, dáng vẻ cực kỳ thoả mãn.

Đến tận khi được Sith dẫn ra khỏi cửa, cậu mới bừng tỉnh nhớ ra, "Khoan đã! Em vẫn chưa thanh toán."

"Không cần, nếu em muốn tiêu bớt tiền thì có thể chuyển cho tôi."

Sith nhân lúc người không chú ý, lại nắm lấy tay Phương Trầm, thật sự rất mềm mại mịn màng, không nhịn được mà khẽ nắn mấy cái.

"Là sao cơ?"

"Nhà hàng này do tôi đứng tên, nếu em muốn trả thì trả cho tôi là được rồi."

Phương Trầm mơ màng bị người ta dắt đi.

Lại là của Sith??

Nông trường của hắn, nhà hàng cũng của hắn!

Cừu nhỏ có thù với tiền giận đến nghiến răng nghiến lợi, "Đừng nói với em cả cái Newyork này đều là của nhà anh nhé!"

"Cái đó thì không đến mức."

Sith nhìn dáng vẻ tức giận của cậu không khỏi buồn cười, lại nhẹ nhàng dỗ dành, "Lần sau, lần sau để em mời tôi được chưa."

Phương Trầm trừng hắn, "Không có lần sau nữa!"

"Được, vậy lần sau tôi lại mời."Về đến ký túc xá đã hơn mười hai giờ.

Phương Trầm buồn ngủ đến mức díp cả mắt, tẩy trang rửa mặt tắm táp xong, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ mất.

Không biết có phải vì không khí Halloween hôm nay gây ấn tượng quá mạnh hay không mà Phương Trầm mộng mị cả một đêm.

Trong lâu đài cổ, cậu ngửa mặt nằm trên một chiếc giường, mắt bị che bởi một chiếc dây lụa, cổ tay bị giữ trên đỉnh đầu, cậu có thể cảm nhận được rõ ràng bản thân đang run rẩy không ngừng, dây lụa đã ướt đẫm nước mắt của chính mình.

Nhưng vẫn chẳng thể khiến người trên thân mềm lòng.

Những cái hôn dày đặc nóng rực của người kia rơi xuống cổ, xuống cằm, theo một đường đi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!