Chương 2: (Vô Đề)

"Không được, mặc thế này kỳ lắm."

"Phải mặc vầy mới được, cục cưng, ông đáng yêu quá đi." Jaymin ôm ngực cảm thán, "Tôi không dám tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người đến trò chuyện làm quen với ông ở party nữa."

Nghe cậu ta nói thế, Phương Trầm càng kiên định muốn thay đồ hơn.

Nhưng Jaymin giữ chặt cánh tay cậu, "Nghe tôi nói này cục cưng, đây là party hóa trang theo chủ đề động vật, phải mặc như thế mới đúng, ai cũng thế cả, không có gì kỳ lạ hết, tôi đảm bảo."

Phương Trầm mím môi, soi đi soi lại trước gương, xấu hổ đến mức vành tai cũng đỏ.

Cậu chưa bao giờ mặc loại quần ngắn thế này bao giờ, nói chính xác thì đây là một bộ liền thân màu trắng sữa, không biết là bằng chất liệu gì, sờ vào cũng không dày nhưng lại khá xù xì.

Phần quần phía dưới có kiểu dáng như quần nụ hoa(*), vừa đủ che đùi, thứ làm người ta xấu hổ nhất là phía sau còn gắn thêm một cục bông nhỏ hình tròn.

(*) kiểu giống quần bí ngô ấy, bên Việt mình hình như gọi chung là quần bí ngô hết, mà quần nụ hoa này cái phần gấu nó may chun lại rồi thêm viền ngắn xoè ra bên dưới, còn phần ống cũng phồng lên như quần bí ngô

"Cừu non." Jaymin cười tủm tỉm nắm quả cầu, "Bắt được đuôi của ông rồi nè."

Phương Trầm bất lực nói, "Đừng đùa nữa. Thế còn ông, ông mặc gì?"

"Yên tâm, đương nhiên tôi đã chuẩn bị xong hết rồi."

Jaymin lấy mấy cái kẹp hình tai từ trong tủ ra, đưa một đôi cho Phương Trầm, bảo cậu gắn ngay phía trên tai, là tai của cừu non, trắng mịn, còn phớt hồng.

Còn Jaymin thì tùy tiện hơn nhiều, chỉ đeo một cái bờm, "Hôm nay tôi là ngài Cáo, được rồi, mau đi thôi, tôi phải giới thiệu vài người bạn cho ông làm quen mới được."

Phương Trầm bị kéo ra ngoài, cậu còn cố từ chối thêm một lần nữa, "Không, khoan đã, tôi phải mặc thế này thật à..."

Phản kháng vô hiệu, Jaymin dùng sức kéo cậu đi, "Mau đi thôi, đến muộn là hết tiệc, ông còn muốn bán đồng hồ không hả?"

Cái nghèo đã hạ gục Phương Trầm trong một đòn này, cậu không giãy dụa nữa, mặc bộ đồ hoá trang cừu non chẳng ra làm sao theo Jaymin ra ngoài.

Phương Trầm chưa từng đến những buổi party thế này, nhận thức hạn hẹp của cậu chỉ đến từ mấy bộ phim Mỹ từng xem, nhất định là có đèn cầu lấp lánh chói muốn mù con mắt và dàn âm thanh trống đập ình ình đinh tai nhức óc.

Thực tế hoàn toàn ngược lại.

Vào trong mới phát hiện ánh sáng ở đây khá tối, xung quanh màu gì cũng lờ mờ, không biết là ai chọn địa điểm, trang hoàng vô cùng kỳ lạ, giống như trong hang động, không có bàn ghế thường thấy, mà là những tảng đá giống những cái ụ đá, ngay cả giá nến cũng được đặt trong những hốc đá nhỏ.

Càng không nói đến việc mọi người đều hóa trang thành đủ loại động vật, khiến Phương Trầm bỗng có ảo giác mình lạc vào thế giới kỳ quái nào đó, bên trong hang động nho nhỏ chật hẹp, động vật hoá thành người, cầm ly rượu đi qua đi lại trò chuyện.

Phương Trầm còn đang ngơ ngác quan sát xung quanh thì Jaymin đi bên cạnh đã huýt sáo thả thính, bắt chuyện với một người đàn ông đeo "sừng trâu".

"Cục cưng, ông tự đi dạo trước nha, lát nữa tôi qua tìm ông."

Jaymin quay lại dặn Phương Trầm rồi thân mật dựa vào người đàn ông đeo "sừng trâu" kia đi mất. Phương Trầm còn chưa kịp đáp lại, há miệng đứng đó, chỉ thấy bàn tay to lớn của "sừng trâu" lần xuống, chuẩn xác nắm lấy mông Jaymin.

Phương Trầm vội quay đầu đi.

Được thôi, tách thì tách, cậu bán vé cũng tiện hơn.

Nhưng mà, làm thế nào mới tìm được kẻ giàu có coi tiền như rác đây?

Phương Trầm ngó nghiêng xung quanh, tiếc là với chủ đề hóa trang động vật này rất khó nhìn ra ai giàu có chỉ thông qua cách ăn mặc.

Đi ngang qua một gian phòng có rèm che, cậu tò mò vén lên nhìn thử, không ngờ bên trong có hai người đang hôn nhau kịch liệt. Nghe thấy tiếng động, một người dừng lại, nheo mắt đánh giá Phương Trầm từ trên xuống dưới một lượt, rồi hớn hở lên tiếng, "Cừu con, em muốn tham gia cùng hả?"

Phương Trầm sợ đến mức khuôn mặt hết trắng lại đỏ, "Không không không, xin lỗi, mời hai người tiếp tục."

Cậu hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!