Chương 17: (Vô Đề)

Luận một người có thể lưu lạc đến mức vì một bữa đồ Trung mà làm ra chuyện vượt quá giới hạn thế nào, thì đó chính là cậu, vì một bữa cơm mà mặt mày xám xịt theo mông người ta về nhà.

Sith rất hài lòng với con mồi mà mình rình được, sau khi mua một ít nguyên liệu nấu ăn thì dẫn người về căn hộ gần đó.

Căn penthouse này cách trường học rất gần, dù Sith không thường xuyên ở, nhưng vẫn có nhân viên vệ sinh đến quét dọn thường xuyên nên trong nhà không có một hạt bụi, sạch sẽ như nhà mới.

Vừa bước vào nhà, Phương Trầm đã bắt đầu hối hận, cảm thấy bản thân đúng là bị đồ ăn ngon làm mờ con mắt, sao có thể dễ dãi theo người ta đi như vậy.

Suy nghĩ đánh bài chuồn vừa ngấp nghé, đã nghe thấy Sith hỏi, "Cá hấp, sườn xào chua ngọt, tôm rang tỏi, rau cải luộc, thêm canh trứng cà chua, được chứ?"

Cái chân vừa rụt về lại duỗi ra một lần nữa.

Phương Trầm lịch sự hỏi, "Xin hỏi thay giày ở đâu ạ?"

Khóe môi Sith nhếch lên một độ cong khó thấy, khom người mở tủ giày bên cạnh, bên trong toàn là những đôi dép đi trong nhà màu xám đen, kích cỡ lớn nhỏ khác nhau, chỉ là bỗng nhiên lạc loài một đôi cỡ nhỏ hẳn in hoa văn cừu nhỏ màu trắng.

Ánh mắt cậu dừng trên đó hai giây, sau đó lặng lẽ cầm đôi màu xám đen bên cạnh.

Phương Trầm đổi giày xong, đôi dép này lớn hơn cỡ cậu đi 1 cỡ, đầu ngón chân mịn màng lộ ra.

Thế nào mà ngón chân cũng là màu hồng nhạt.

Đáng yêu chết đi được.

Sith nhẫn nhịn dời tầm mắt, giọng nói tự nhiên, "Muốn uống gì không? Sữa được chứ?"

Sao hả! Cậu đâu còn là con nít nữa mà đi đâu cũng phải uống sữa? Nhưng mà, uống nhiều sữa liệu có cao lên thêm tí nào không nhỉ?

Phương Trầm thò đầu nhìn vào bếp, "Được ạ, có thể cho thêm đường không?"

"Tất nhiên là được."

Sith nhanh chóng mang ra cho cậu một ly sữa, "Em ngồi nghỉ một lát chờ nhé, chán thì có thể xem video hoặc chơi game."

Thiếu niên ngồi trên sô pha, nhận cốc sữa, ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng. Trong bếp cần em giúp gì không?"

"Không cần, em chỉ cần chờ đó thôi."

Sith tìm máy tính bảng và máy chơi game đưa cậu, sau khi đã chắc chắn cừu nhỏ có thể tự lo được cho mình rồi mới vào bếp.

Phương Trầm uống hai ngụm sữa, đợi người đàn ông rời đi thì lập tức đứng lên, tò mò quan sát xung quanh.

Có lẽ trong lúc lắp đặt đồ đạc, để phù hợp với chiều cao của Sith nên mọi thứ xung quanh lọt vào mắt Phương Trầm đều như được phóng lớn, khiến cậu có cảm giác như lạc vào thế giới của người khổng lồ.

Cậu đi dạo một vòng, cuối cùng dừng mắt trên một cái kệ đặt cạnh phòng khách, trên tầng cao nhất có một đôi găng tay quyền anh màu đỏ, trông rất đẹp.

Lần trước xem Sith thi đấu, cậu nhớ rõ hắn dùng găng màu đen.

Là vì có nhiều đôi sao?

Phương Trầm mải suy nghĩ, không nhận ra Sith đã đi đến từ bao giờ, đang đứng ngay phía sau cậu.

Người đàn ông rũ mắt nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu thiếu niên, trong đầu thoáng nghĩ, sao có người đến cả đầu cũng tròn tròn đáng yêu chết người thế nhỉ.

Hắn dừng vài giây, mới thấp giọng nói, "Đó là đôi găng tôi dùng trong trận đấu đầu tiên."

Phía sau thình lình có tiếng nói vang lên, doạ cho Phương Trầm giật bắn.

Cậu theo bản năng xoay người, kết quả vì cách quá gần Sith mà suýt thì đâm sầm vào ngực hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!