Mãi đến giờ ăn tối Phương Trầm mới từ căn nhà gỗ nhỏ chui ra.
Ngày mai là phải về rồi, vừa nãy cậu xếp lại ba lô mới phát hiện mình vẫn chưa trả lại áo khoác cho Sith.
Phương Trầm bỏ áo vào túi rồi ôm theo, lúc ở nhà ăn đưa cho Sith, "Tôi đã giặt sạch rồi."
Người đàn ông rũ mắt, không biết có phải ảo giác của Phương Trầm hay không mà cứ cảm thấy như hắn đang tiếc nuối gì đó.
Sith thuận tay đặt túi sang một bên rồi nói, "Súp hải sản là món sở trường của chú Bor, ăn nhiều một chút."
Phương Trầm bưng bát lên, nhỏ giọng "ò" một tiếng.
Joey đảo mắt liên tục giữa hai người, cuối cùng cố ý ho một tiếng, "Trầm, hai ngày nay chơi vui không?"
Phương Trầm vừa nuốt một ngụm súp, vội gật đầu, "Đương nhiên, rất vui!"
"Thế lần sau chúng ta lại đi chơi nữa nhé." Nói đến đây, Joey còn cố tình cụng vai Sith một cái, "Đúng không, Sith!"
Người đàn ông nâng mắt, nhìn Phương Trầm rõ ràng đang hơi lúng túng bên cạnh, khoé môi khẽ cong lên, không tiếp lời của Joey, lại múc cho Phương Trầm một bát súp rồi mới hỏi cậu, "Kỳ nghỉ sắp hết rồi, có nhiều bài tập không?"
Một bậc thang được đưa qua, Phương Trầm khẽ thở phào trong lòng, nhanh nhẹn tiếp lời, "Đúng đó, nhiều lắm."
"Nếu có khó khăn gì thì cứ hỏi tôi, chuyên ngành chính quy của tôi cũng là Kinh tế học." Người đàn ông chậm rãi nói, "Không phải cậu cho rằng tôi chỉ biết đánh đấm đó chứ?"
Phương Trầm hơi ngẩn ra, "Sao anh biết..."
"Lần trước đưa cậu về, thấy cậu cầm sách."
Câu trả lời của Sith quả thật không nhìn ra sơ hở.
Hắn giống như một kẻ săn mồi trên tầng cao nhất, nhìn như cho Phương Trầm một bậc thang đi xuống, thật ra là đang lặng lẽ dẫn cậu đi vào cái bẫy của mình.
Vòng bạn bè của thiếu niên rất đơn giản, mỗi ngày ngoài đi học thì là đi làm, bạn bè chắc cũng chỉ có anh chàng làm cùng ở tiệm Pizza kia, vấn đề gặp phải trong bài vở, Sith không nghĩ Phương Trầm còn có lựa chọn thứ hai.
Hắn lại dùng giọng điệu tự nhiên bổ sung một câu, "Lúc nào tôi cũng có thời gian."
Phương Trầm chớp mắt một cái, đôi con ngươi đen láy sáng long lanh nhìn hắn, không khỏi khiến trái tim hắn lại rộn ràng xao xuyến.
"Được, cám ơn."
Ánh mắt thâm trầm của Sith dán trên người cậu, trên mặt vẫn giữ một nụ cười lịch sự, "Không cần khách sáo."Bởi vì phải về câu lạc bộ tập luyện nên hôm sau bọn họ khởi hành từ rất sớm. Phương Trầm buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, như một cái đuôi nhỏ theo sau Sith, cái đầu gật lên gật xuống như con gà mổ thóc, người đàn ông đi hai bước lại dừng lại, chỉ sợ Phương Trầm cứ thế ngã xuống đất rồi ngủ mất.
Bế thì không dám bế nữa rồi, nếu không chưa biết chừng lại giống con cừu non hoảng sợ nhảy ra xa cách hắn mấy mét.
Không dễ dàng gì mới bò lên đến xe, Phương Trầm ngoẹo đầu sang một bên rồi ngủ mất, ngủ đến là không phòng bị.
Sith nghiêng đầu nhìn cậu.
Dáng ngủ cũng thật ngoan, hàng lông mi đen dài rũ xuống, in bóng dưới mắt, miệng hơi hé, chỉ là khe hở quá nhỏ, khó mà nhìn thấy đầu lưỡi bên trong.
Người đàn ông thật hận không thể mở nơi đó ra, quấn lấy đầu lưỡi của cậu mà nhấm nháp một phen.
Nếu bây giờ hắn hôn lên, cừu nhỏ sẽ thế nào? Sẽ sợ đến mức hai mắt trợn tròn, hai chân cố gắng giãy dụa, nhưng cừu nhỏ yếu ớt như vậy, thật sự không đáng cho Sith phải cân nhắc.
Trốn không thoát, rốt cuộc chỉ có thể bị ép mở miệng, bị hôn đến mức chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ư, ngay cả nước miếng cũng bị hắn nuốt sạch.
Cừu non đáng thương.
Sẽ bị ăn sạch sẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!