Phương Trầm mãi gần sáng mới ngủ được, lại phơi bụng đánh một giấc đến tận lúc ông mặt trời lên cao, ngủ say đến nỗi mãi khi có tiếng gõ cửa mới lồm cồm bò dậy.
Cậu xỏ chân vào đôi dép lê, dụi mắt đi ra mở cửa.
Đứng bên ngoài chính là Sith, hôm nay hắn mặc chiếc áo ba lỗ màu đen, bên dưới là quần thể thao cùng màu, cơ bắp rắn rỏi ẩn dưới lớp vải, cánh tay để trần nổi rõ từng đường gân xanh uốn lượn, từng khối cơ bắp căng tràn sức mạnh.
Ánh mắt Phương Trầm vô thức dán chặt vào đó.
Mỗi lần Sith bế cậu đều chỉ dùng một tay, vậy có phải khi dùng sức, gân xanh trên tay sẽ càng nổi rõ hơn không? Cơ bắp có phồng lên to hơn không?
Nhận ra ánh mắt của Phương Trầm, khóe môi người đàn ông khẽ nhếch, rồi rất nhanh lại dùng giọng điệu bình thản nói, "Gần trưa rồi, không đói sao?"
Trưa rồi cơ á?
Phương Trầm ngơ ngác chớp chớp mắt, "Đói... vẫn ổn."
Sith thản nhiên vươn tay ra, rất tự nhiên mà vuốt mấy chỏm tóc dựng lên của cậu, "Tôi chờ cậu, rửa mặt đi rồi chúng ta đi ăn."
Phương Trầm chậm chạp "ò" một tiếng.
Về đến phòng, đầu óc của cậu trì độn thêm hai giây mới phản ứng lại, khuôn mặt lập tức nóng lên.
Đó giờ sao cậu không phát hiện ra bản thân lại... hám sắc như thế, cứ như lúc nào cũng đặc biệt để ý cơ thể của Sith.
Biết Sith đang chờ ngoài cửa, Phương Trầm đẩy nhanh tốc độ, nhặt bừa một bộ quần áo thay vào, lại vội vàng rửa mặt rồi chạy ra.
Mở cửa ra một lần nữa, mới phát hiện người đàn ông không biết đã châm một điếu thuốc từ bao giờ, khói trắng vờn quanh, nhưng vừa thấy Phương Trầm đi ra, hắn lập tức dụi tắt điếu thuốc.
Phương Trầm chạy ra, dáng vẻ vội vàng, có lẽ vì thế nên áo còn chưa cài hết cúc.
Người đàn ông vươn tay, động tác tự nhiên mà giúp Phương Trầm cài nốt.
Động tác đó khiến khoảng cách của hai người kéo lại gần hơn, Phương Trầm thậm chí có thể ngửi thấy mùi khói thuốc nhàn nhạt trên người hắn.
Phương Trầm hơi ngước mắt, từ góc độ này của cậu chỉ có thể thấy trái cổ nhô lên, lên trên chút nữa là đường cằm sắc nét. Sith có gương mặt kiểu Âu Mỹ tiêu chuẩn, ngũ quan rõ ràng, mái tóc vàng khi không tạo kiểu sẽ hơi rũ xuống, lại toát lên vẻ lạnh nhạt mà phóng túng.
Nhìn thì hơi dữ, nhưng hình như chưa bao giờ thấy hắn nổi giận trước mặt cậu.
Cúc áo được cài xong, mà thiếu niên lại như đã rơi vào cõi thần tiên, người đàn ông bèn thấp giọng hỏi, "Đang nghĩ gì thế?"
Phương Trầm giật mình, ngẩng đầu chạm phải đôi mắt xám xanh của người đàn ông, não không kịp suy nghĩ bật thốt ra, "Anh..."
Sith nhướn mày, hứng thú hỏi, "Tôi? Nghĩ gì về tôi?"
Phương Trầm hoàn hồn, hận không thể cắn đứt lưỡi mình luôn cho rồi, vội lấp l**m, "Tôi đang nghĩ anh... thích hút thuốc lắm hả?"
Sith hơi ngẩn ra, lập tức đáp, "Không phải, chỉ thi thoảng thôi, cậu ngửi thấy mùi à? Xin lỗi nhé."
Phương Trầm vội lắc đầu, "Không không, tôi hỏi vu vơ thế thôi, anh có chuyện gì phiền muộn trong lòng cần hút thuốc sao?"
Cậu cho rằng Sith đang không vui vì chuyện gì đó.
Sith nhìn thiếu niên, vẻ mặt khó đoán, nở nụ cười như có như không, "Không phải phiền muộn."
"Hả?"
"Cậu sẽ không muốn biết đâu. Được rồi, chúng ta đi thôi."
Sith không nghiện thuốc lá, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận, khi những suy nghĩ trong lòng rục rịch chộn rộn, thì nicotine có tác dụng rất lớn giúp hắn áp chế chúng xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!