Chương 14: (Vô Đề)

"Sith!"

Phương Trầm gọi tên hắn trong sự hoảng loạn, lẽ ra cậu phải đẩy hắn ra rồi nhảy xuống mới đúng, nhưng không hiểu sao cơ thể lại phản ứng theo bản năng, ngược lại dùng sức mà ôm chặt người đang bế mình.

Sith cố ý dừng chân.

Bên trong nhà kho rất yên tĩnh, đến mức có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập thình thịch vì căng thẳng của thiếu niên.

Hai người dán chặt vào nhau, bàn tay người đàn ông có vết chai vì đánh quyền anh lúc này đang giữ đùi cậu, cọ đến mức ngưa ngứa.

Nếu có thể, Sith thật muốn tách ra mà nhìn kỹ, sao da thịt chỗ ấy của cậu lại mềm đến vậy, chẳng khác gì đang cầm trên tay một miếng thạch trái cây mềm mại.

Người đàn ông nghĩ, nếu mình thực sự là một kẻ b**n th** giết người, thì từ lần đầu gặp Phương Trầm đã không buông tha cho cậu.

Sẽ không giết cậu, mà dùng xích sắt khóa lại, nhưng không thể ở nhà máy bỏ hoang kia hay nhà kho cũ nát này.

Mà là trong trang viên của hắn.

Hắn sẽ trải thảm lông ngỗng ở mỗi căn phòng, nhưng sẽ bắt thiếu niên đi chân trần, để cậu kéo lê dây xích vàng nặng nề chạy trốn trong vô vọng, rồi lại bị hắn bắt được, ôm lấy cậu thiếu niên đang khóc đến mức cảy người run rẩy vào lòng.

Hắn cũng sẽ đưa thiếu niên ra bên ngoài biệt thự, nơi có một biển hoa hồng mà hắn trồng riêng cho cậu, có đài phun nước và những cánh bướm dập dờn xung quanh.

Nhưng đồng thời, hắn cũng sẽ xây bức tường bao quanh trang viên cao đến mức thiếu niên không thể vượt qua.

Suy nghĩ dừng ở đó, ánh mắt Sith tối đen, hầu kết trượt xuống một cái.

"Đừng động loạn, trong này tối." Người đàn ông thấp giọng nói.

Sau đó hắn không dừng lại, bế Phương Trầm đi ra ngoài.

Hoá ra là đang trêu cậu...

Phương Trầm buồn bực không thôi, được người đàn ông bế đi một đoạn mới phản ứng lại, hai chân quẫy đạp.

"Anh ôm tôi làm gì chứ..."

Cứ tuỳ tiện bế cậu lên như vậy.

Thấp thì sao hả!

Thấp thì không cần tôn nghiêm chắc!

Người đàn ông không để ý cậu, một tay bế người, mãi đến khi ra khỏi nhà kho, đứng trong sân mới đặt cậu xuống.

Thiếu niên tức giận đến phồng cả má, ngẩng đầu trừng hắn, "Anh đừng có hở ra là bế tôi như thế."

"Ở chỗ chúng tôi, bế là hành động rất thân mật."

Người đàn ông thờ ơ đáp lại, "Ồ? Thế lúc trước cậu sờ tôi thì sao? Ở chỗ các cậu, đây là hành động tuỳ tiện thôi hả?"

Khuôn mặt Phương Trầm lập tức đỏ bừng!

Đáng chết á á á! Sao Sith không mất trí nhớ quách đi cho rồi!

Cậu cúi đầu, loẹt quẹt dép đi về phía trước, "Tôi không hiểu anh đang nói gì!"

Sith cố nén cười, đi theo bên cạnh cậu, cũng không tiếp tục chủ đề kia nữa, "Không ngủ được à?"

"Ai nói thế." Phương Trầm cố ý nhấn mạnh, "Giờ tôi nằm xuống giường là ngủ liền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!