Không sợ, không sợ...
Phương Trầm niệm chú trong lòng, sắc mặt hơi khó coi.
Người nước ngoài đúng là chẳng biết kiêng kỵ gì cả, giờ ăn cơm mà nói toàn cái gì đâu không.
"Mặc kệ cậu ta."
Người đàn ông thấp giọng nói, "Cũng đừng tin cậu ta, cậu ta nói vớ vẩn thôi."
Hắn dẫn Phương Trầm ngồi xuống, chuyển một cốc nước trái cây trên bàn qua, "Uống thử xem."
Phương Trầm bưng cốc lên, uống một ngụm, hai mắt sáng lên, "Nước ép táo."
Chú Bor lại bưng lên một đĩa nấm hương, cười ha hả, "Táo ở nông trường đấy, không biết cậu có uống được rượu không nên chuẩn bị cái này."
Phương Trầm vội nói: "Rượu cũng... có thể uống một ít ạ." Cậu dùng hai ngón tay đo lượng, "A little!(*)"
(*) một ít
Sith nhếch môi, "Thế thì cậu có muốn uống một ít không?"
Phương Trầm l**m l**m môi, "Được!"
Sith chỉ rót cho cậu một ít, lại bảo chú Bor cầm một lon bia cho cậu.
Bật nắp lon bia, Phương Trầm cầm lon lên, hơi do dự, rồi quay đầu sang người đàn ông, nhỏ giọng nói, "Sith! Cám ơn anh đưa tôi đi chơi, tôi rất vui! Trừ một người bạn ở quán pizza... anh là người bạn bên ngoài đầu tiên của tôi! Tuy quá trình quen biết có hơi buồn cười."
Trong lúc cậu nói chuyện có hơi ngửa mặt lên, đôi mắt trong suốt, cong cong như vầng trăng non.
Bạn...
Sith trầm ngâm nhìn cậu, sau đó mới thấp giọng nói, "Không cần cám ơn."
Sau đó, hắn cũng nâng cốc, cụng nhẹ với Phương Trầm.
Từ sau khi xuyên sách đến, đây là lần đầu tiên Phương Trầm uống rượu, lại là trong tình huống mọi người cùng ngồi với nhau thế này, trong lòng không khỏi phấn khích, ngửa cổ uống một ngụm thật lớn.
Hương lúa mạch lên men nổ tung trong khoang miệng, hơi men xộc thẳng lên não, chẳng mấy chốc đầu óc đã lâng lâng.
Lúc này Phương Trầm mới thấy không ổn.
Loại bia ở nước ngoài này... nồng độ cồn là bao nhiêu vậy?
Cậu định nhìn nhãn trên lon, nhưng vừa cầm lên, lại bị Sith tưởng là cậu muốn uống tiếp nâng tay ngăn lại, "Đừng uống vội thế."
Phương Trầm phản ứng chậm nửa nhịp, vô thức "ừm?" một tiếng, giọng mũi phát ra, nghe như là đang làm nũng.
Ánh mắt Sith nhìn cậu càng tối đi, giọng nói lại nhẹ nhàng hơn, "Ăn gì đó trước đã."
Phương Trầm chớp chớp mắt, hai tay chống cằm, "Được."
Miệng thì nói được, nhưng lại chẳng thấy nhúc nhích.
Sith lấy cho cậu một ít thịt gà và cá đã nướng chín, rắc thêm gia vị bí truyền, mùi thơm ngào ngạt.
Phương Trầm rốt cuộc cũng nhấc tay, cầm dĩa ăn cắm một miếng bỏ vào miệng, gật gật đầu, "Ngon!"
Joey ngồi đối diện nhìn mà ê cả răng, có lòng muốn nói gì đó, lại sợ Sith thật sự quẳng mình ra ngoài, thế là chỉ đành đành ngậm miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!