Chương 12: (Vô Đề)

Đến nông trường mất bốn tiếng lái xe, lúc đầu, để Phương Trầm có thể thoải mái ngắm cảnh bên ngoài nên Sith cố tình giảm tốc độ, kết quả là chẳng được bao lâu, Phương Trầm ban nãy còn hớn hở phấn khích đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Lại thêm một lúc nữa, cậu ngoẹo đầu sang một bên, cứ thế ngủ mất.

Nếu không phải đang lái xe, Sith rất muốn xoay đầu cậu lại, để cậu tựa lên vai mình.

Ăn no là ngủ, ngủ dậy cũng vừa lúc đến nơi, Phương Trầm hơi áy náy, đầu tóc rối bù, cố gắng nở nụ cười lấy lòng với Sith, "Anh vất vả rồi, lái xe lâu như vậy."

Sith thoáng nhìn sang bên má hằn vết đỏ vì ngủ, ý vị không rõ mở miệng, "Tôi không mệt."

Hắn giống như luôn có chấp niệm với mái tóc đen của cậu thiếu niên, vươn tay ra giúp cậu vuốt hai cái, tóc mái hơi dài, cọ vào lông mi, ngưa ngứa, khiến Phương Trầm phải chớp chớp mắt.

"Cốc cốc!"

Có người gõ hai cái vào cửa kính xe.

Phương Trầm giật mình, vội ngoảnh đầu sang, ngoài cửa sổ là khuôn mặt to tướng của Joey.

Bọn họ đều đến cả rồi.

Thiếu niên vừa quay đầu, bàn tay Sith rơi vào khoảng không, hắn lạnh lùng liếc Joey một cái, khiến anh ta giật mình rồi ngượng ngùng rụt cổ lại. Nhưng Phương Trầm đã mở cửa xe đi xuống.

"Các anh đến lâu chưa ạ?"

Joey nhìn qua Phương Trầm, liếc về phía sau xem xét vẻ mặt không vui của Sith, sờ đầu cười một tiếng, "Vừa đến thôi."

Phương Trầm ngẩng đầu nhìn nông trường trước mắt, đập vào mắt là một mảng xanh mướt, ngay cổng lớn có một người đàn ông trung niên đội mũ rơm đang đứng, nhiệt tình vẫy tay với bọn họ, "Buổi trưa tốt lành, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi."

"Đây là chú Bor thay Sith trông coi nông trường. Gà nướng của chú ấy ngon siêu đỉnh!"

"Yên tâm! Bữa trưa nay đã chuẩn bị gà nướng." Chú Bor cười híp mắt đáp.

Phương Trầm hơi mất tự nhiên, "Làm phiền chú rồi ạ."

"Không không không, tuyệt đối đừng nói vậy, các cháu đến chơi là chú vui lắm rồi."

Sith đã đi đến, một tay xách ba lô của Phương Trầm, một tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu, thấp giọng, "Đừng căng thẳng, đến đây chơi là để thả lỏng mà."

Phương Trầm ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu.

Xung quanh nông trường có hàng rào gỗ bao quanh, bên trên treo rất nhiều thứ gì đó giống rễ của một loại cỏ không biết tên, chú Bor giải thích những thứ đó để xua đuổi côn trùng.

"Trong phòng của các cháu cũng chuẩn bị sẵn rồi."

Phương Trầm mỉm cười, đôi mắt cong cong, "Chú chu đáo quá."

Chú Bor nhún vai, "Sith gọi điện bảo chú chuẩn bị trước đấy."

Phương Trầm chớp chớp mắt, còn chưa kịp đáp thì Joey đã la lên, "Sao lần trước bọn cháu đến không thấy chuẩn bị gì thế? Hôm đó cháu đang ngủ, tỉnh dậy thấy ngay một con nhện to bằng bàn tay nằm cạnh gối, doạ cháu suýt nữa xỉu luôn."

Phương Trầm nghe mà lạnh cả người, rùng mình một cái, biết môi trường sinh thái ở đây tốt, nhưng cũng đâu cần tốt đến mức đấy.

Sith không vui liếc Joey một cái, "Nếu cậu muốn thì bây giờ tôi có thể cho cậu ngất luôn tại đây."

Joey lập tức ngậm miệng.

Chú Bor đưa cả nhóm đến thẳng khu nhà gỗ buổi tối sẽ ở lại, là một dãy nhà gỗ, thoạt nhìn có vẻ rất sạch sẽ đẹp đẽ, trước mỗi căn đều có sân nhỏ, trông rất hợp để ngồi uống trà chiều.

Tuyệt quá đi mất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!