Mấy ngày nữa là kỳ nghỉ giữa kỳ, sinh viên thường sẽ nhân dịp này đi chơi quanh các khu vực lân cận.
Nhưng kế hoạch ban đầu của Phương Trầm là đi làm thêm.
Vì lương sẽ được tính gấp đôi.
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại
-- đây là nông trường Mỹ đó! Từ trước tới giờ cậu chỉ được thấy trên mạng.
Nhìn ra sự do dự của cậu, Sith bình tĩnh lên tiếng, "Chúng ta có thể ở đó hai ngày, cậu có thích ở nhà gỗ không? Buổi tối chúng ta còn có thể cùng nhau nướng thịt, ban ngày cũng có thể đi hái trái cây hoặc vắt sữa bò."
Phương Trầm l**m l**m môi, đấu tranh một lần cuối cùng, "Nhưng ngày nghỉ tôi còn phải --"
"Từ ngày cậu qua đây vẫn chưa đi chơi một lần nào đúng không?" Sith tiếp lời cậu, chậm rãi dụ dỗ, "Chỉ hai, ba ngày thôi, sẽ không làm lỡ nhiều việc của cậu đâu."
"Huống hồ cậu giúp tôi bắt được kẻ bán vé giả, vẫn chưa cảm ơn cậu tử tế, mời cậu đi chơi một lần này, mong cậu đừng từ chối nữa."
Phương Trầm hoàn toàn bị hạ gục.
Cậu chớp chớp mắt, "Vậy... được rồi!"
Dù sao gần đây cậu cũng đã kiếm được kha khá, có thể cho phép bản thân xa xỉ một lần!
Nghĩ vậy, cậu ngẩng đầu, giọng nói mang theo sự phấn khích chờ mong cuộc đi chơi sắp tới, "Tôi có cần mang theo gì không?"
"Không cần chuẩn bị gì cả." Sith nói, "Tôi sẽ chuẩn bị."
Liên hoan kết thúc, vẫn là Sith đưa Phương Trầm về, ban đầu cậu còn nói không cần, tự mình về được. "Tôi không sợ tối, không cần đưa tôi về đâu. Anh vừa thi đấu xong, mau về nghỉ..."
Lời còn chưa dứt, áo khoác của người đàn ông đã lại phủ lên người cậu.
Dưới lớp áo rộng thùng thình, thiếu niên ngơ ngác ló đầu ra, tay áo dài quá cả một đoạn, rũ xuống chân, được Sith kéo ra ngoài.
Nếu hắn đã nhất định đòi đưa về...
Được thôi!
Phương Trầm dễ dàng thỏa hiệp.
May mắn là nhà hàng cách ký túc xá khá gần, Phương Trầm ngồi tựa vào ghế lái phụ đang hơi buồn ngủ thì xe dừng lại.
Cậu mơ mơ màng màng mở mắt, lẩm bẩm, "Đến rồi à, nhanh ghê..."
Giọng nói của thiếu niên mang theo giọng mũi, mềm mại như đang vô thức làm nũng.
Nhưng bởi vì cậu nói trong vô thức nên dùng tiếng Trung, Sith không nghe hiểu.
Trong lòng người đàn ông bỗng trào lên cảm giác buồn bực, hắn muốn nghe hiểu những lời Phương Trầm nói, nghe hiểu những lời vô nghĩa của cậu, nghe hiểu cả những lời cậu lẩm bẩm trong mơ hay nhỏ giọng than thở.
Hắn khao khát được nắm trọn trong tay, hiểu biết hết về Phương Trầm.
Bên trong xe tối om, Sith làm điều mà hắn muốn làm nhất.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng sờ đỉnh đầu Phương Trầm, ấn chỏm tóc dựng lên kia xuống.
Hai mắt Phương Trầm hơi mở lớn, thoáng chốc tỉnh táo.
Doạ cậu hết hồn, còn tưởng Sith muốn...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!