Chương 102: (Vô Đề)

"Anh, anh điên rồi à." Bor khiếp sợ nói.

Joey gật đầu, "Đúng là đầu óc không được bình thường cho lắm. Mai cưới rồi, ông có cần phải làm đến mức đó không?"

Căn biệt thự này có ba tầng, không tính là quá cao, nhưng ngã xuống chắc sẽ rất thảm, ít nhất cũng gãy xương.

Sith xoay xoay cổ tay, giọng nói bình thản, "Bớt nói nhảm, tao trèo theo đường ống dẫn từ tầng hai lên, ngay đối diện là phòng của Phương Trầm, Jaymin sẽ mở cửa cho tao."

Joey vỗ đùi, "Hoá ra là có tay trong."

Sith không thèm để ý anh ta, đi lên thẳng tầng hai rồi mở cửa sổ, Joey theo sát phía sau, "Ông nghĩ kỹ chưa đó, ông là tuyển thủ quyền anh chứ không phải tuyển thủ nhảy cao, dù có là cái đám thi nhảy cao thì cũng không dám nhảy lầu đâu."

(*) ý là ngộ trượt chân thì rơi ấy :)))))))

"Câm miệng đi."

Người đàn ông chống một tay lên bệ cửa số, bắp tay gồng lên, giây tiếp theo, hắn nhún mình nhảy ra.

Joey và Bor đều bị doạ đứng hình, hai cái đầu cùng lúc thò ra, "Anh... Sith... Còn sống không..."

Giọng nói của người đàn ông từ trên đỉnh đầu truyền xuống, "Gọi cái gì mà gọi, đừng có đánh động đến Phương Trầm."

Hai cái đầu lại ngẩng lên.

Mẹ nó! Trâu bò!

Sith đang bám đường ống dẫn trèo lên, gần như là chỉ trong vài giây, đã thoăn thắt hạ xuống bệ cửa sổ tầng ba.

Trong phòng, Phương Trầm ngáp một cái, "Jaymin, sao ông còn chưa về ngủ thế?"

Jaymin nhấp nhổm nhìn cửa sổ, "Giờ đi ngủ đây."

Cuối cùng cũng nhìn thấy người đàn ông nhảy lên cửa sổ, cậu ta mới thở phào một hơi, chạy nhanh ra mở cửa sổ.

Gió đêm ngoài đảo khá lạnh, nếu không phải vì sợ Phương Trầm bị nhiễm lạnh thì hắn cũng không cần lòng vòng sắp xếp thêm người mở cửa sổ.

Đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, Jaymin nhanh chóng nói mình buồn ngủ rồi, sau đó không nán lại thêm một giây chạy biến.

Cứ như giây tiếp theo sẽ đụng phải lửa nóng cháy mông.

Cậu ta mới không muốn ở lại làm bóng đèn.

Jaymin đi rồi, mí mắt Phương Trầm cũng díp lại, định tắt đèn rồi đi ngủ luôn, kết quả ngẩng đầu thì thấy rèm cửa bị gió thổi lên.

Hửm??

Cửa sổ mở?

Lúc trước không phải đã đóng lại rồi sao, mở ra lúc nào vậy.

Phương Trầm không nghĩ nhiều, xuống giường đi dép ra đóng cửa, nhưng vừa mới đi đến cạnh cửa sổ, chợt có một cánh tay từ sau bức rèm vươn ra tóm lấy cậu.

Tiếng hét chói tai còn chưa kịp phát ra, cậu đã bị kéo đi bằng một lực rất mạnh, người đàn ông nhảy vào trong, ôm cậu vào lòng.

Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, Phương Trầm kinh hồn bạt vía một phen, cậu vừa sợ vừa giận nhìn người đàn ông, "Anh vào từ cửa sổ?"

Sith nhướn mày.

"Anh điên rồi!" Phương Trầm giận đến mức môi cũng run lên, "Đây là tầng ba, anh có biết là..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!