Chương 100: (Vô Đề)

Miệng thì nói vậy, nhưng chính hắn cũng không nỡ buông tay, thế là cứ thế bế cừu nhỏ, giẫm lên thảm cánh hoa hồng đi về phía một cái khay.

Trên đó là những chiếc bánh nho nhỏ giống cupcake đã nướng xong, mỗi cái đều có hình dáng khác nhau.

Phương Trầm thò đầu nhìn, chỉ tay, "Đây là cừu nhỏ?"

Sith cong môi, "Anh làm giống không."

Thật ra không giống, chỉ dựa vào hai cái sừng trên đầu để đoán.

Tiếp theo...

Phương Trầm vắt hết cả óc, "Sói?"

Sith cúi đầu hôn lên mặt cậu, "Xem ra tay nghề của anh cũng không tệ."

Phương Trầm bặm môi.

Đen thui một cục, đoán được đều là nhờ vào tình yêu.

Những cái còn lại Phương Trầm cũng không muốn tốn nơron não để đoán nữa, vươn luôn tay ra, "Em ăn nhá."

Sith cười, đặt Phương Trầm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đưa khay cho cậu.

Phương Trầm cầm một cái lên, ăn lớp kem phía trên, vừa định ăn phần bánh phía dưới thì chợt khựng lại.

Bên trên phần bánh gắn một chiếc nhẫn bạc xinh đẹp.

Sith khẽ nói, "Xem ra chúng ta rất tâm đầu ý hợp, bé cưng cầm bừa một cái mà cũng có nhẫn."

Phương Trầm nhướn mày.

Cậu đặt chiếc bánh đó xuống, cầm cái khác lên, thẳng tay bẻ đôi, một chiếc nhẫn đính kim cương tròn rơi xuống, lại cầm cái bánh nữa lên, bẻ ra, một chiếc nhẫn đính kim cương cắt vuông rơi ra...

Thấy sắc mặt người đàn ông càng lúc càng đen, Phương Trầm vội cầm chiếc nhẫn đầu tiên lên, đưa cho Sith, "Đẹp quá, em thích cái này nè."

Sith hít sâu một hơi, nhận lấy chiếc nhẫn rồi quỳ một gối xuống trước mặt Phương Trầm.

Đã biết rõ hắn sắp làm gì, nhưng giây phút này không hiểu sao Phương Trầm vẫn trở nên căng thẳng, vô thức ngồi thẳng lưng, cổ họng khô khốc, không nhịn được khẽ l**m môi.

Người đàn ông chăm chú nhìn cậu, giống như bắt đầu từ lần gặp đầu tiên, bằng một màn mở đầu vớ vẩn, ngăn cách bởi hai chiếc mặt nạ, ánh mắt của Sith đã không thể rời khỏi cậu nữa.

"Phương Trầm, anh chưa từng thích bất kỳ ai ngoài em, sau này anh nghĩ, có lẽ bắt đầu từ lần gặp đầu tiên, anh đã mềm lòng với em, đã muốn dỗ dành em, muốn đặt em vào trong tim mà nâng niu quý trọng."

"Trước đây anh chưa từng nghĩ thế giới này sẽ có một người như em, mong manh dễ vỡ, lại sống một cách kiên cường như vậy."

"Phương Trầm, bé cưng, em có biết đã bao nhiêu lần anh... anh muốn nhốt em lại, giam cầm em, anh ghét phải cho bất kỳ ai nhìn thấy em, nhưng anh không nỡ, em nên là chú cừu nhỏ được chạy nhảy tung tăng dưới ánh mặt trời, chứ không phải bị anh nhốt trong lồng mất hết tự do."

Dường như Sith rất ít khi nói nhiều như vậy trong một lần, giọng hắn hơi khàn, trầm thấp, "Bé cưng, anh yêu em, em biết anh có rất nhiều khuyết điểm, anh tham lam cường thế, anh tự đại, d*c v*ng kiểm soát mạnh, nhưng anh thề, cả đời này sẽ không làm điều gì khiến Phương Trầm tổn thương, tuyệt đối sẽ không làm Phương Trầm đau."

"Kết hôn với anh, nhé?"

Phương Trầm nghe giọng của người đàn ông đã khàn đặc, không biết có phải mắt hắn cũng đỏ lên rồi không, nhưng lúc này cậu cũng chẳng để ý đến những chuyện đó nữa, vì cậu đã sớm khóc đến mức mắt mũi tèm lem rồi.

Cậu vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào đáp, "Làm gì mà nói dài dòng vậy chứ, nói câu cuối là được rồi, anh muốn em khóc có đúng không."

Sith cong môi, "Bé cưng, đưa tay ra trước đã."

"Đeo nhẫn cho em xong rồi anh dỗ em ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!