Chương 10: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên Phương Trầm đi xem thi đấu quyền anh.

Vốn định đi với Jaymin, nhưng Jaymin nói mình bị tổn thương sâu sắc bởi mấy tấm vé giả rồi, giờ cứ nhắc đến quyền anh là sinh ra phản ứng có điều kiện, thật sự không đi nổi.

Không còn cách nào khác, Phương Trầm chỉ đành đi một mình.

Cậu lục trong tủ quần áo ra một chiếc quần yếm mặc vào, lại đội thêm mũ lưỡi trai, soi soi trước gương, cuối cùng tháo mũ xuống. Tóc hơi xù lên, Phương Trầm bèn vò loạn mấy cái rồi cứ thế ra cửa.

Đến cổng vào, bên ngoài đã treo màn hình khổng lồ và áp phích trận đấu, rất nhiều người đang đứng chụp ảnh phía dưới.

Phương Trầm chờ lúc bớt người cũng lấy điện thoại ra chụp một tấm.

Không biết máy ảnh được đặt ở góc nào, trong hình Sith rũ mắt nhìn xuống, ánh mắt mang theo vẻ cao cao tại thượng, đôi con ngươi màu xám xanh tràn ngập sự băng lãnh và xa cách.

Phương Trầm không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ mỗi lần Sith rũ mắt nhìn cậu cũng là dáng vẻ này? Dù sao cậu thấp hơn hắn nhiều lắm.

Cậu vừa theo dòng người tiến vào cửa soát vé, vừa âm thầm thở dài buồn bã, làm sao để cao thêm tí nữa ở cái tuổi này đây.

Tấm vé Sith đưa cho cậu là chỗ rất đẹp, tấm cậu giữa lại vừa hay ngồi gần sát sàn đấu.

Vừa ngồi xuống đã nghe thấy mọi người xung quanh đang bàn tán sôi nổi về trận đấu. Phương Trầm mắc chứng sợ xã hội cấp độ nhẹ, lại chẳng có người quen bên cạnh, thế là không khỏi co rụt người lại.

Bỗng nghe thấy tiếng loa thông báo trận đấu lập tức bắt đầu.

Phương Trầm ngồi thẳng người, chẳng hiểu sao bỗng nhiên căng thẳng.

Hai tuyển thủ cùng lúc xuất hiện, đứng bên cạnh võ đài, bắt đầu đeo bảo vệ răng, găng tay bảo hộ, băng quấn tay và một loạt những thứ khác.

Cậu nghe thấy mọi người xung quanh hô tên của Sith, cũng cố gắng rướn cổ nhìn theo, nhưng thật sự là chiều cao có giới hạn, người phía trước lại chen chúc quá đông, cuối cùng chỉ có thể tức giận ngồi xuống.

Cũng may rất nhanh sau đó, dưới sự chỉ huy của trọng tài, tuyển thủ cùng lúc bước lên võ đài.

Trong tiếng hò reo và la hét chói tai rung trời, cậu thấy Sith đi lên.

Sith mặc áo ba lỗ màu đen được đặt theo số đo riêng và quần đùi, găng tay cũng màu đen. Hắn khẽ xoay cổ tay, mái tóc vàng rủ xuống, càng làm nổi bật ngũ quan lạnh lùng sắc bén.

Phương Trầm hơi ngẩn ra.

Đây là lần đầu tiên cậu được cảm nhận một cách trực quan nhất dáng vẻ của Sith trên võ đài, giống một con sói hoang hung hăng đang hạ thấp mình chuẩn bị vồ ra, thân hình cao lớn toả ra nguy hiểm và sức mạnh hoang dã.

Khoảnh khắc này, Phương Trầm khó mà diễn tả được cảm xúc của mình, chỉ thấy như có một khối bông chặn trong lồng ngực, khiến cậu có một nháy mắt không thở nổi.

Không biết có phải ảo giác hay không, cậu cảm giác hình như Sith vừa liếc mắt về phía này, ánh mắt màu xám xanh dừng lại một giây, rồi lại như không có gì dời đi, khóe môi khẽ nhếch lên một cái.

Tiếng hét xung quanh càng thêm chói tai ầm ĩ.

Phương Trầm l**m môi, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Rất nhanh, hiệp một bắt đầu.

Trước ngày hôm nay, kiến thức của Phương Trầm về quyền anh hoàn toàn bằng không, đến video cũng chưa từng xem, đến khi tận mắt nhìn cú đấm vung ra, cả trái tim cậu như cũng treo lên theo.

Qua mấy hiệp, so với đối thủ thì trạng thái của Sith xem như ổn định hơn, nhưng hắn cũng đã ăn vài cú đấm. Đặc biệt là cú cuối cùng đánh thẳng vào bụng kia, Phương Trầm nhìn thấy rõ ràng, mấy giây đó, cậu thậm chí quên cả thở.

Đến tận hiệp thứ mười.

Sith dùng một cú móc chéo phải KO(*) đối thủ.

(*) knockout

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!