Giữa mùa hè, bên trong khuôn viên trường WK, Phương Trầm mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình chạy tới chạy lui như một con ong chăm chỉ, trên ngực áo in dòng chữ "Super Pizza". Đây là áo đồng phục được tiệm phát cho, mọi người đều chê xấu, thế là một mình Phương Trầm ôm hết.
Trời nóng thì mặc một cái.
Trời lạnh thì chồng hai.
Toà số 5 phòng 301.
Phương Trầm cúi đầu tìm tên trong tờ đơn giao đồ ăn dài ngoằng, sau đó đứng ngoài cửa phòng gọi vào trong, "Mikan! Mikan!"
"Gọi gì đấy? Tìm tôi?" Một giọng nam trầm khàn vang lên ngay trên đầu.
Phương Trầm giật bắn mình ngẩng đầu lên. Trước mặt là một gã đàn ông cao to, tóc đầu đinh, đang khoanh tay đứng đó cau mày nhìn cậu.
Phương Trầm lặng lẽ ước lượng thử, cảm thấy có khi đùi mình mới chỉ to bằng bắp tay của anh ta.
Cậu lặng lẽ rụt lại hai bước, nâng hộp pizza trong tay lên, giọng nói cứng đờ, "Giao đồ ăn."
Hộp pizza khá dày, ba hộp xếp chồng lên nhau che gần hết người cậu, chỉ còn thấy mấy ngón tay nhỏ nhắn xinh xinh bám vào mép hộp.
Mikan dễ dàng dùng một tay nhấc lên, "Rồi, nhận rồi."
"Chờ, chờ đã!" Phương Trầm vội lên tiếng, đối diện với thân hình cao lớn mang theo áp lực vô hình khiến lòng bàn tay cậu rịn mồ hôi, nói chuyện cũng lắp bắp, "Xin cho chúng tôi một... một..."
Đáng chết, cái từ "đánh giá tốt" này tiếng Anh nói thế nào vậy.
Phương Trần càng cuống càng chẳng nhớ ra nổi, đầu óc trống rỗng, bỗng nghe thấy một giọng nói trầm thấp từ trong phòng truyền ra, "Mikan, mày còn lề mề gì đấy?"
Chủ nhân của giọng nói này dường như còn cao hơn cả Mikan, rõ ràng là đang hướng về phía cửa này đi đến. Người ra đến nơi, cái thân của anh ta thoáng chốc che đi toàn bộ ánh sáng từ trong phòng, Phương Trầm lập tức ngậm miệng, ôm mấy hộp đồ ăn còn lại quay đầu chạy biến.
Sith dừng chân ở cửa, giọng nói mất kiên nhẫn, "Đến muộn nửa tiếng, mọi người đều phải đợi mày, giờ còn đứng đây tán gẫu?"
Trong lúc nói chuyện, anh ta liếc mắt, thoáng thấy một góc áo phông trắng rộng thùng thình bị gió thổi phồng lên ở góc cầu thang, ánh nắng hắt vào, chiếu ra một thân hình mảnh khảnh vụt nhanh đi.
Sắc mặt anh ta càng lạnh hơn.
Mikan nổi tiếng lăng nhăng, một tuần có thể quen tới bảy tám cô bạn gái.
"Nếu mày vội lên giường như thế thì hôm nay khỏi cần tới nữa."
Mikan vội kêu oan, nhấc hộp đồ ăn trong tay lên, "Tao ra lấy đồ ăn thôi, thật đấy."
Sith lạnh lùng liếc anh ta một cái rồi quay vào trong, Mikan vội vàng theo sau, "Nãy mày mà ra sớm thì tốt rồi, nhân viên giao hàng vừa nãy là một thằng nhóc rất xinh đẹp, nói không chừng mày sẽ thích..."
Lời chưa nói hết đã nghẹn lại vì bị ánh mắt âm u của Sith chiếu tới, Mikan vội vàng che miệng.
Thời gian trước Sith bị làm phiền quá nhiều bởi thư tình và những người tìm mình tỏ tình ngẫu nhiên ở khắp nơi, bèn dứt khoát tuyên bố mình thích con trai.
Anh gằn từng chữ, giọng nói lạnh như băng, "Mày muốn cút đi luôn bây giờ đúng không?"
Mikan cười hề hề lấy lòng, "Tao sai rồi, Sith, từ giờ phút này tao nhất định sẽ quản tốt cái miệng của mình."
Anh ta thật không dám chọc giận Sith, nếu không chỉ sợ đến mai là bị WK đuổi học.
Nghĩ đến đây, anh ta nhanh chân bước vào lớp, đổi giọng hồ hởi, "Hey tụi bay, nay tao đặt pizza của quán nổi tiếng kia, ăn trước rồi làm báo cáo nha."Đơn cần giao đã giao xong hết, chạy một vòng lớn quanh trường trong cái nóng gay gắt, Phương Trầm vừa về đến tiệm là ngồi phịch xuống ghế, hận không thể lè lưỡi mà thở hồng hộc như con chó trắng nhỏ trong quán.
"Tiểu Trầm, vừa có đơn ở tòa nhà số 5 là ông giao hả?!"
Nhân viên tiệm tên Jaymin chạy lại, nắm tay Phương Trầm mà lắc như điên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!