Thẩm Từ phóng tầm mắt từ tầng cao xuống, thấy bên ngoài ánh đèn neon lấp lánh, trăng thanh gió mát. Xác nhận cuộc sống về đêm của thành phố chỉ mới bắt đầu, Thẩm Từ đáp: "Thì cũng mới nửa đêm thôi mà. Anh mau nghĩ hộ tôi xem, tôi có nên mua thêm thìa tập ăn không?"
Người đại diện: "..."
Người đại diện phen này hoàn toàn hết cáu nổi, nghĩ bụng dù sao cũng đã tỉnh rồi, bèn ngồi dậy xoa đầu trả lời: "Cậu mua mấy thứ đó làm gì? Chẳng lẽ giờ cậu còn không biết dùng thìa?"
Thẩm Từ hừ lạnh một tiếng, định vặn lại thì nhớ ra mình gọi điện là để nhờ vả, đành hít sâu một hơi nói tiếp:
"Tôi mua cho Tuế Tuế. Tay nhóc ấy nhỏ lắm, lúc nãy ăn cơm tôi thấy nhóc cầm đũa còn không vững."
Vừa nhắc đến Tuế Tuế, người đại diện cũng đang đầy bụng tâm sự, không xả ra không được.
"Nhắc đến chuyện này tôi mới hỏi cậu, sao hôm nay cậu lại bế phắt đứa nhỏ đi luôn thế? Làm tổ chương trình cứ như đòi mạng gọi điện cho tôi liên tục. Lúc đó tôi toát cả mồ hôi hột, cứ ngỡ cậu lại trưng cái mặt lạnh ra mắng người ta, làm đứa nhỏ sợ khóc, tôi còn đang tính xem nên gỡ hot search cho cậu thế nào đây này."
Tiền gỡ hot search dù Thẩm Thiệu Cảnh sẽ thanh toán, nhưng đó cũng là tiền xương máu cả, người đại diện nhìn mà xót xa.
Kết quả nghe xong, sự thật còn vô lý hơn: Thẩm Từ dám dắt đứa nhỏ về nhà luôn?!!
Trong đầu tưởng tượng ra cái bản mặt vênh váo của Thẩm Từ, người đại diện lúc đó còn tưởng mình bị ảo giác, mất nửa ngày trời mới tiêu hóa nổi chuyện này. Sau khi ra sức bảo đảm với tổ chương trình, người đại diện mới vội vàng mở bản livestream buổi chiều ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vốn dĩ anh không muốn xem, chỉ sợ nhìn thấy cảnh Thẩm Từ sa sầm mặt làm fan quay xe, tim anh không khỏe, không chịu nổi kích động đó nên buổi chiều mới không canh trước màn hình. Nhưng không ngờ, chỉ một buổi chiều không canh chừng, vị tổ tông này đã gây chuyện.
Thế nhưng, sau khi người đại diện xem hết bản livestream, anh kinh ngạc phát hiện biểu hiện lần này của Thẩm Từ... vậy mà cũng ổn?
Tuy vẻ mặt vẫn kiểu khó ở như cũ, nhưng khi ghép đôi với nhóc con kia, lại mang đến một cảm giác "miệng chê nhưng thân thể rất trung thực" lạ lùng.
Hiệu quả tốt ngoài mong đợi, tâm trạng người đại diện cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh định bụng muộn thế này rồi thì không làm phiền Thẩm Từ nữa, để hôm sau hỏi tình hình cũng được. Ai dè anh không gọi, Thẩm Từ lại chẳng nể nang gì mà gọi ngược lại.
Lại còn hỏi toàn mấy thứ đâu đâu...
"Anh Trịnh, anh tham khảo giúp tôi xem, có cần mua thêm ghế trẻ em không? Nhưng trẻ con lớn nhanh thế, ghế mua về vài bữa có khi lại không dùng được nữa nhỉ?"
Thẩm Từ một tay khoanh trước ngực, mượn ánh trăng đi đến phòng ăn ngắm nghía cái ghế, khẽ nhíu mày lắc đầu.
"Tôi nghĩ là vẫn nên mua."
Tối nay lúc ngồi ăn trên ghế, Tuế Tuế chỉ lộ ra mỗi cái mặt nhỏ xíu, suýt chút nữa là không với tới mặt bàn.
Người đại diện nghe Thẩm Từ nói vậy, vừa day day cái đầu đang đau như búa bổ, vừa không nhịn được mà vặn lại: "Thẩm Từ, cậu còn nhớ trước khi lên chương trình cậu đã nói gì không?"
Thẩm Từ vẫn đang mải mê ướm thử độ cao của cái ghế, nghe vậy liền hỏi bâng quơ: "Nói gì?"
"Cậu bảo là: 'Muốn tống đồ của mấy đứa nhóc ranh vào nhà tôi á? Đừng hòng!'. Cậu nhìn lại mình bây giờ xem, đang làm cái gì thế hả?"
Thẩm Từ: "..."
"Tôi có nói thế à?"
Thẩm Từ dừng động tác ướm ghế, ngồi vắt vẻo trên sofa, lạnh mặt nhíu mày hồi tưởng lại. Nghĩ một hồi, cậu cảm thấy chắc chắn là không có rồi. Câu này nhất định là người đại diện bịa ra để hù cậu.
Cậu đúng là khá ghét việc người lạ đến nhà, nhưng đây chỉ là một nhóc con thôi mà, chiếm được bao nhiêu diện tích đâu chứ? Dọn dẹp một chút là có chỗ ngay, mình thật sự không đến mức nói ra mấy lời đó.
Người đại diện lạnh giọng mỉa mai: "Thôi được rồi, tôi cũng lười nói cậu, giờ thì đi ngủ ngay cho tôi! Cậu không ngủ thì người khác còn phải ngủ chứ!"
Thẩm Từ hừ nhẹ một tiếng, thấy người đại diện cúp máy, thầm nghĩ đúng là cái lão không đáng tin. Quả nhiên chuyện nuôi con nhỏ thì chỉ có mình là có tâm thôi.
Thế là, người "có tâm" Thẩm Từ liền mở Taobao, tìm kiếm dịch vụ giao hàng hỏa tốc trong thành phố, bắt đầu con đường "chốt đơn" đầy hưng phấn. Đợi đến khi mua sắm tưng bừng xong xuôi, Thẩm Từ mới không trụ vững nổi nữa mà chìm vào giấc ngủ.
Ánh nắng từ cửa sổ tràn vào giường, rồi nhảy nhót trên mí mắt Tuế Tuế, khiến bé cảm thấy ngứa ngáy mà khẽ cử động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!