Cuộc chiến giành giật bé con cuối cùng vẫn kết thúc với sự thất bại của Tiểu Phùng.
Hôm nay cũng đã quá muộn, giọng nói của Tuế Tuế ở đầu dây bên kia đã mơ hồ đến mức như sắp chìm vào giấc ngủ đến nơi, Tiểu Phùng cũng không nỡ chạy qua làm phiền bé lúc này. Nhịn rồi lại nhịn, cô mới chọn cách lùi một bước.
"Chị Tiểu Phùng ơi, con đi ngủ đây ạ~ Chúc chị ngủ ngon!"
Tiểu Phùng nghe giọng nói mềm mại của Tuế Tuế trong điện thoại, vội đáp một tiếng, khóe miệng không tự chủ được mà nở nụ cười: "Tuế Tuế ngủ ngon, mau đi ngủ đi em!"
Thẩm Từ cầm lấy điện thoại, nhìn đôi mắt nhỏ của Tuế Tuế đã híp lại hết cả vào nhau mà vẫn đang cố mở to, anh khẽ tặc lưỡi, vươn tay bế bổng bé lên.
"Được rồi, cúp đây."
Tiểu Phùng vừa nghe thấy giọng Thẩm Từ là nụ cười tắt ngóm ngay lập tức, định nói gì đó thì thấy cuộc gọi đã bị ngắt.
"Ơ! Cái đồ *&%..." Tiểu Phùng chống nạnh "phun châu nhả ngọc" một hồi, tức đến mức tóc mái cũng muốn bay ngược lên trên.
Sau khi vuốt lại tóc mái cho ngay ngắn, Tiểu Phùng nhìn đạo diễn hỏi: "Phó đạo diễn, Thẩm Từ bị làm sao vậy? Lúc trước khi duyệt lịch trình không phải anh ta tỏ thái độ rất không hợp tác sao?"
Từ lúc ký hợp đồng cho đến các quy trình sau đó của chương trình thực tế này, về cơ bản đều do phó đạo diễn và người đại diện của Thẩm Từ đối soát.
Mỗi lần Thẩm Từ ngồi bên cạnh đều giống như người ngoài cuộc. Cái gương mặt lạnh tanh, thối hoắc của cậu ta bày ra đó, ai nhìn vào cũng thấy rõ sự miễn cưỡng. Ngay cả buổi livestream hôm nay, thái độ kháng cự ban đầu của Thẩm Từ cũng viết rành rành trên mặt.
Mãi đến sau đó, thái độ của cậu ta mới khởi sắc hơn đôi chút.
Phó đạo diễn xoa xoa bả vai đau nhức, xuýt xoa nói: "Ai mà biết được chứ? Nhưng Tuế Tuế đi theo cậu ta cũng tốt, hai người là cộng sự thực tập trong chương trình, ở chung với nhau cho quen dần, sau này lên show chính thức cũng không bị gượng gạo."
Mặc dù bình luận trên mạng vừa rồi đều chứng minh hiệu quả livestream của nhóm này rất tốt, nhưng Thẩm Từ và Tuế Tuế dù sao cũng không phải anh em ruột, sự xa lạ và khoảng cách giữa hai người vẫn tồn tại. Giai đoạn đầu như vậy thì không vấn đề gì, nhưng nếu cứ tiếp diễn lâu dài, khó tránh khỏi việc bị người ta mỉa mai là nhóm này đến để "cưỡi ngựa xem hoa".
Trước đó, điều phó đạo diễn lo lắng nhất chính là việc Thẩm Từ không phối hợp. Nhưng giờ xem ra, cậu ta đối với Tuế Tuế khá tận tâm, bắt đầu ra dáng một người anh trai rồi đấy.
Nghĩ vậy, phó đạo diễn vẫy vẫy tay bảo Tiểu Phùng: "Cậu cứ kệ chuyện này đi, ngày mai tôi sẽ liên lạc với người đại diện của Thẩm Từ để hỏi thăm tình hình của hai đứa."
Dù trông Thẩm Từ có vẻ cực kỳ không đáng tin, nhưng dù sao cũng là người lớn, chăm sóc một đứa trẻ chắc là không thành vấn đề đâu.
Tiểu Phùng không còn cách nào khác, đành gật đầu, mặt mày ủ dột quay người rời đi.
Sao đêm lấp lánh, ánh trăng trong màn đêm trải xuống đất như một lớp lụa trắng, khiến cả khung cảnh đêm sáng bừng lên.
Thẩm Từ bế Tuế Tuế đang gục đầu trên vai mình ngủ gà ngủ gật, cơ bắp cánh tay cứng đờ, cậu nhẹ nhàng bước thật nhanh về phía phòng ngủ. Sau khi đặt Tuế Tuế vào chăn, Thẩm Từ đứng bên cạnh thở phào một hơi dài.
Thẩm Từ vốn dĩ không định bế đứa nhỏ về đây, chẳng qua là sau khi kết thúc buổi ghi hình, cậu bế đến thuận tay luôn rồi, tới lúc phản ứng lại thì đã thấy mình đang đứng trước cửa nhà cùng với Tuế Tuế.
Lúc đó Tuế Tuế rúc trong lòng cậu, ngơ ngác hỏi: "Anh ơi, mình đi đâu vậy ạ?"
Thẩm Từ khẽ nhíu mày, nhận ra livestream đã kết thúc, đáng lẽ phải giao Tuế Tuế cho tổ chương trình hoặc người nhà của bé. Thế là cậu lại bấm nút thang máy, định đưa Tuế Tuế về.
"Ai trong nhà đến đón nhóc?"
Thẩm Từ nghĩ trực tiếp giao cho bố mẹ bé thì tốt hơn, trời cũng tối rồi, Tuế Tuế về nhà là vừa kịp bữa tối.
Nhưng ai ngờ, Tuế Tuế căn bản không có người thân nào cả!
Nghe Tuế Tuế nói bà nội đã ở trên trời, một mình bé đi đóng phim kiếm tiền, Thẩm Từ rũ mắt, nửa ngày trời không nói câu nào.
Có lẽ sắc mặt Thẩm Từ lúc đó hơi lạnh lùng làm Tuế Tuế sợ, bé kéo kéo áo cậu, khẽ gọi một tiếng "Anh ơi".
Thẩm Từ ừ một tiếng, thấy cửa thang máy đã mở nhưng cậu không màng tới, xoay người nắm tay Tuế Tuế đi ngược về cửa nhà.
"Trời tối rồi, về nhà nấu cơm thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!