Trăng khuyết dần vượt qua ngọn cây, treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm như một tấm màn nhung.
Trong phòng bao, ánh đèn trần sáng rực rỡ chiếu lên người Tuế Tuế, khiến ngay cả mấy lọn tóc xoăn đang vểnh lên của bé cũng lấp lánh ánh sáng. Đôi má phúng phính đang tích cực nhai thịt cá thơm phức, Tuế Tuế nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ thắc mắc nhìn anh trai – người vừa đột ngột im bặt.
"Anh ơi? Không ăn cá cá nữa ạ?" Tuế Tuế ghé sát cái đầu nhỏ qua, tì khuôn mặt nhỏ lên cánh tay Thẩm Từ.
Thẩm Từ đang ngồi bên cạnh, tay thoăn thoắt lướt xem lại lịch sử trò chuyện với anh cả trên WeChat. Quả nhiên, sáng nay cũng có một cuộc gọi video, gọi tận hai ba phút mới cúp. Vào thời điểm đó, nếu không phải trùng hợp thì suy đoán của anh chắc chắn là sự thật.
Chống trán thở dài, Thẩm Từ xoa xoa mái tóc xù của Tuế Tuế, nhìn vào đôi đồng tử trong veo thuần khiết của bé, anh mấp máy môi: "Không sao, chỉ là... cái người vừa nãy không phải kẻ xấu, là... anh trai của anh."
Tuế Tuế nghe mà lùng bùng lỗ tai, đôi mắt tròn xoe suýt chút nữa xoay thành mấy vòng nhang muỗi. "Anh trai của... anh ạ?" Bé bấm bấm mấy ngón tay nhỏ, chẳng biết đang tính toán cái gì mà tự mình nhíu đôi mày nhỏ lầm bầm.
Hồi lâu sau, bé mới "a" một tiếng, quay mặt sang hỏi: "Thế đó là ba ạ?"
Vẻ mặt Thẩm Từ vẫn rất thản nhiên, chỉ có khóe miệng hơi giật nhẹ, anh lắc đầu với bé: "Không phải."
Tuế Tuế càng thêm hoang mang, ngơ ngác há cái miệng nhỏ tiếp tục chìm vào suy tư. Chưa đợi bé nghĩ ra được ngọn ngành, Thẩm Từ đã đặt miếng thịt tôm hùm đã bóc vỏ trước mặt bé.
"Ăn thịt đi, kệ anh ta."
Thẩm Từ chưa bao giờ là kiểu người thích lo âu về tương lai, trong xương tủy anh luôn mang theo chút ngang tàng, chuyện phiền lòng chẳng bao giờ lọt vào mắt hay để tâm. Thế nên anh cũng lười gọi điện giải thích với anh cả. Dù sao chuyện liên quan đến Tuế Tuế và show giải trí cũng có chút rắc rối, Thẩm Từ nửa nhắm nửa mở mắt, dứt khoát "nằm im mặc kệ đời".
Dù sao anh cả đang ở nước ngoài, một sớm một chiều cũng chẳng về ngay được, Thẩm Từ nghĩ một cách rất ăn đòn.
Anh hất cằm với Tuế Tuế, ra hiệu cho bé mau ăn cơm. Tuế Tuế không biết là bẩm sinh đã thế hay là do bị Thẩm Từ lây, cũng là kiểu tính cách chẳng mảy may lo nghĩ, bé vui vẻ gật đầu, lập tức quẳng chuyện đó ra sau đầu. Hai bàn tay nhỏ cầm miếng thịt tôm còn dài hơn cả cánh tay mình, Tuế Tuế giơ cao thật cao, há miệng thật to cắn một miếng.
Thế nhưng cái miếng "thật to" đó chỉ gây ra một chút "thương tích ngoài da" cho miếng tôm, trông qua chỉ giống như có thêm một cái hố nhỏ xíu. Tuế Tuế vùi đầu vào ăn, miếng tôm che kín cả khuôn mặt bé, từ góc nhìn của người đại diện chỉ thấy mấy lọn tóc xoăn lòa xòa ló ra từ hai bên.
Cái miếng tôm này sắp to hơn cả cái đầu của Tuế Tuế rồi đấy nhỉ? Người đại diện vừa thầm cảm thán trong lòng thì thấy Tuế Tuế giơ mỏi tay quá, bé đặt miếng tôm lên cái bát nhỏ của mình rồi thở phào một hơi dài. Cái bát nhỏ bị miếng tôm đè lên, không chịu nổi sức nặng mà nghiêng hẳn sang một bên.
Đây là lần đầu tiên Tuế Tuế ăn cơm mà thấy mệt như thế, ăn một lúc là phải nghỉ một hồi lâu. Người đại diện đang định bảo để anh cắt nhỏ thịt tôm cho bé thì vừa quay đầu lại đã thấy Thẩm Từ lại đang quay phim Tuế Tuế.
Hình như việc quay video cho trẻ con rất dễ gây nghiện. Thẩm Từ giống như vừa mở khóa một lĩnh vực mới, lòng ngứa ngáy không nhịn được mà cầm điện thoại lên, ghi lại dáng vẻ chơi đùa của Tuế Tuế.
Tuế Tuế dựa vào ghế, đung đưa đôi chân nhỏ, nghiêng đầu nhìn thấy anh trai đang cầm điện thoại: "Anh ơi, anh làm gì thế ạ?"
Thẩm Từ nhìn ánh mắt mịt mờ của Tuế Tuế qua màn hình, khẽ lắc đầu nói không có gì. Anh cất điện thoại, nhấn vào video xem lại một lần. Tuế Tuế nghe thấy âm thanh quen thuộc phát ra từ điện thoại liền bám lấy cánh tay anh, ghé cái đầu nhỏ lên xem.
Thấy đứa trẻ trong video giống hệt mình, Tuế Tuế kinh ngạc há hốc miệng, ngón tay nhỏ chỉ vào "Tuế Tuế" bên trong, giọng sữa lắp bắp: "Đứa... đứa nhỏ này là ai thế ạ?" Sao cũng có tóc xoăn giống bé thế?
Tuế Tuế vội vàng ôm lấy tóc mình, đôi mày nhỏ nhíu chặt, ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên và khó hiểu. Thẩm Từ thấy vậy, khẽ nhếch môi, trực tiếp bế Tuế Tuế đặt lên đùi mình. Anh tỉ mỉ giải thích khái niệm chụp ảnh và quay video, sau đó mới rút giấy lau sạch khuôn mặt nhỏ cho bé.
"... Giờ thì biết rồi chứ, trong này chính là em đấy."
Tuế Tuế chớp chớp mắt, vươn bàn tay nhỏ chọc chọc vào cái điện thoại thần kỳ. Thấy video lại bắt đầu phát, đôi mắt vốn đang ngạc nhiên lại càng trợn tròn. Thẩm Từ thấy bé như con mèo nhỏ xù lông, tóc xoăn vểnh cả lên, lại còn cảnh giác vừa xem vừa lùi về sau thì không nhịn được mà cười thầm.
"Được rồi, sau này quay thêm vài đoạn nữa là em biết ngay thôi." Nói rồi, Thẩm Từ nhấn hai cái trên màn hình, chia sẻ video này lên Vòng bạn bè. Sau khi tắt điện thoại, Thẩm Từ còn ngẩng đầu bảo người đại diện: "Anh Trịnh, nhớ vào like và comment cho em nhé."
Người đại diện: "..." Anh ta cười lạnh một tiếng, tựa vào ghế nói: "Cậu có thấy là cậu chỉ khi nào có việc cần nhờ vả mới gọi tôi là 'anh Trịnh' không?"
Thẩm Từ giả ngu vuốt lọn tóc con trước trán, nhướn mày hỏi: "Có thế ạ? Em không nhớ nữa."
Chẳng đợi người đại diện kịp nói gì, Thẩm Từ đã gọi nhân viên phục vụ, bảo họ đóng gói tôm hùm và cá mang về.
Người đại diện thấy vậy đành hậm hực mở Vòng bạn bè ra, trực tiếp phân loại Thẩm Từ vào nhóm [Khoe con mỗi ngày].
Trong nhóm này ngoài Thẩm Từ ra thì toàn là những ông bố bà mẹ bỉm sữa hận không thể chụp cho con tám trăm tấm ảnh một ngày. Nhưng anh ta có dự cảm, Thẩm Từ chắc chắn sẽ "hậu sinh khả úy", trở thành kẻ bá chiếm bảng tin của anh ta.
Ăn xong một bữa hải sản thịnh soạn, Tuế Tuế mỹ mãn ngồi trên cánh tay Thẩm Từ, vừa đung đưa chân vừa được anh bế xuống hầm gửi xe. Chê Thẩm Từ lái xe chậm như sên bò, lần này người đại diện chủ động ngồi vào ghế lái, chịu trách nhiệm đưa hai vị "tổ tông" này về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!