Anh dẫn chương trình đỡ trán cười khổ hai tiếng rồi khẽ lắc đầu.
"Không phải chuẩn bị ăn cơm, mà là chuẩn bị biểu diễn."
Nói xong, anh còn nở nụ cười có chút bất lực nhìn Tuế Tuế.
Tuế Tuế đang nằm bò xiêu xiêu vẹo vẹo trên ghế, đôi chân ngắn chậm rãi đung đưa, mái tóc xoăn nhỏ rối bù xù dựng ngược cả lên trên đỉnh đầu. Có lẽ vì Thẩm Từ luôn ngồi trên sofa với tư thế này, trông bộ dạng nửa nằm nửa ngồi có vẻ rất thoải mái nên Tuế Tuế cũng bắt chước tựa lưng vào ghế, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh dẫn chương trình.
"Có phải Tuế Tuế đã quên mất chuyện phải biểu diễn rồi không?" Anh dẫn chương trình hắng giọng, cố ý đặt câu hỏi.
Tuế Tuế "a" một tiếng, lúc này mới chớp chớp mắt, đôi lông mày nhỏ từ từ nhíu lại.
"Khô... không có ạ!"
Cậu nhóc Tuế Tuế đang cực kỳ chột dạ liền ngồi bật dậy ngay ngắn, hai tay nắm chặt lại, đôi mắt nhỏ lén lút liếc nhìn anh dẫn chương trình đối diện.
"Thế à? Vậy Tuế Tuế biểu diễn đầu tiên có được không?"
Anh dẫn chương trình cũng thật là "xấu bụng", thấy dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu của Tuế Tuế thì không nhịn được muốn trêu chọc một chút.
Lúc này, phòng livestream vừa mở lại sau đợt hâm nóng trước đó đã thu hút một lượng lớn khán giả tràn vào. Thấy anh dẫn chương trình nói vậy, các fan đều cười nghiêng ngả.
[Sao lại cứ thích trêu Tuế Tuế nhà tôi thế, nhưng mà tôi thích lắm ha ha!]
[Tuế Tuế cứ hễ chột dạ là lại thích liếc trộm người khác, đôi mắt to cứ chớp liên hồi, lộ liễu quá đi mất ha ha!]
[Cho Tuế Tuế diễn đi! Tôi vào đây là vì cục cưng nhà mình đó!]
Vốn dĩ đã quên sạch mình định diễn trò gì, nghe thấy anh dẫn chương trình gọi tên, trái tim nhỏ của Tuế Tuế đập loạn xạ như một chú thỏ con. Cậu nhóc hít một hơi thật sâu, phồng má lên như một chú sứa nhỏ rồi "phù" một cái thổi ra hết.
Vỗ vỗ vào lồng ngực nhỏ để giảm bớt căng thẳng, Tuế Tuế mới ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh dẫn chương trình, gật gật đầu.
"Dạ được ạ."
Chổng mông lên, Tuế Tuế dùng cả tay lẫn chân để leo xuống khỏi ghế. Đôi chân ngắn ngủn quờ quạng giữa không trung một hồi lâu vẫn không chạm được tới mặt đất. Cuối cùng vẫn là Thẩm Từ đỡ lấy cái mông nhỏ của cậu nhóc, trực tiếp xách bổng em trai lên đặt sang một bên.
"Cảm ơn anh trai ạ."
Khi chân đã chạm đất, tầm nhìn của Tuế Tuế trở nên thấp đi nhiều, cậu nhóc lại phải ngửa mặt lên nhìn mọi người. Thẩm Từ khẽ "ừ" một tiếng, định đi pha sữa bột để chuẩn bị đạo cụ, nhưng anh còn chưa kịp cử động thì đã thấy Tuế Tuế chạy lạch bạch ra phía trước.
"Chào mọi người, cháu tên là Tuế Tuế, hôm nay cháu sẽ diễn câu chuyện Chú ngựa nhỏ qua sông ạ!"
Thẩm Từ: ???
Cái quái gì thế? Sao lại tự ý đổi kịch bản giữa chừng thế này?
Lúc trước hai anh em bàn bạc với nhau, rất nhiều cư dân mạng đã chứng kiến nên đều biết ban đầu Tuế Tuế định biểu diễn màn "uống cạn bình sữa trong một hơi".
Thế nên thấy vẻ mặt ngơ ngác của Thẩm Từ, các fan không thèm nể mặt mà cười nhạo anh tới tấp.
[Đừng nói gì nhé, nhìn cái biểu cảm hoang mang của Thẩm Từ kìa, chắc chắn không phải diễn rồi. Bạn tôi bảo anh ấy làm gì có kỹ năng diễn xuất tốt đến thế! Cười chết mất!]
[Vậy là màn uống cạn sữa trong một hơi mà tôi mong chờ không còn nữa à?! Không chịu đâu! Mong chờ mãi, tôi sắp dỗi rồi đấy!]
Nhưng bộ não với dung lượng nhỏ xíu của Tuế Tuế căn bản chẳng nhớ nổi chương trình ban đầu mình định diễn. Cậu nhóc vẫn đứng trước mặt mọi người một cách rất ra dáng, cúi chào một cái thật sâu.
Ngẩng đầu lên thấy các vị khách mời đều đang nhìn mình, Tuế Tuế cũng nghiêng đầu ngẩn ngơ trong chốc lát.
Nghĩ chắc là mọi người quên mất rồi, Tuế Tuế bèn chìa đôi tay nhỏ ra làm mẫu cho họ: "Mọi người phải vỗ tay ạ~"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!