Chương 33: (Vô Đề)

Ban đầu Diệp Mai đồng ý tham gia chương trình thực tế này, mục đích cũng rất đơn giản. Cô muốn đưa con đến một môi trường mới để Lục Lục có cơ hội giao lưu và tiếp xúc nhiều hơn với các bạn nhỏ khác.

Trước đây Lục Lục không có bạn chơi cùng, lúc nào cũng chỉ lủi thủi một mình trong phòng chơi Lego hay xếp hình, bóng dáng nhỏ bé trông vừa cô độc vừa buồn bã. Dù ngày thường Diệp Mai luôn miệng chê bai con trai, nhưng dù sao cũng là người làm mẹ, thỉnh thoảng cô cũng thấy xót xa.

Thế nhưng ai mà ngờ được ngay ngày đầu tiên đến chương trình, con trai cô đã hiên ngang đứng ở phía đối diện với tất cả các bạn nhỏ khác. Một mình "chấp" ba thì thôi đi, cuối cùng còn bị một cô bé con húc cho ngã chổng vó.

Diệp Mai ít nhiều cũng cảm thấy hơi mất mặt. Nhưng may sao tính cách Tuế Tuế mềm mỏng, vẫn có thể chơi được với Lục Lục. Nghĩ đến đây, tiếng thở dài của Diệp Mai càng lớn hơn.

"Mẹ nói con nghe nhé, sau này có cô bé nào mà thèm để mắt đến con cơ chứ. Cái tính nết dở dở ương ương của con ấy, chắc chắn sẽ trực tiếp làm người ta tức phát khóc cho mà xem."

Người mẹ già hay lo âu khoanh tay tựa vào ghế, không nhịn được liên tục lắc đầu.

Lục Lục quấn chặt chăn quanh người, nằm bò bên mép giường như một chú rùa nhỏ, chỉ lộ ra mỗi cái đầu tròn tròn. Cậu nhóc hừ một tiếng với mẹ, sắc mặt tức đến đen kịt, ngẩng cái cằm nhỏ lên nói:

"Con cần gì con gái để mắt tới? Con chẳng thèm chơi với mấy bạn ấy, con chỉ chơi với Tuế Tuế thôi!"

Diệp Mai cười "hơ hơ" hai tiếng, vươn tay xoa lấy cái đầu xù xì đang thò ra của con trai, trực tiếp vò mái tóc cậu bé thành một cái tổ chim lộn xộn. Trước ánh mắt trừng trừng của Lục Lục, Diệp Mai chậm rãi lên tiếng:

"Đồ ngốc này, sau này con định ở với Tuế Tuế cả đời chắc?"

Lục Lục lần này tức đến mức rụt hẳn đầu vào trong chăn, chỉ còn vài sợi tóc sót lại bên ngoài cũng nhanh chóng bị bàn tay nhỏ của cậu bé vơ sạch vào trong. Giọng nói vọng ra từ trong chăn có chút nghẹt thở nhưng vẫn nghe rõ sự phẫn nộ:

"Đừng có xoa đầu con! Mà tại sao lại không được chứ? Tuế Tuế là tốt với con nhất!"

Diệp Mai cũng lười đôi co với thằng con bướng bỉnh không ai bằng này, cô ngồi lại trước bàn trang điểm, vừa dặm lại phấn vừa nói:

"Cứ hễ tức giận là lại chui tọt vào chăn, chẳng biết cái tính thối này giống ai nữa, chắc chắn là di truyền từ ba con rồi!"

Lục Lục trốn trong chăn hừ hừ mấy tiếng, trực tiếp tự động chặn đứng mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài.

Bên này, Tuế Tuế cùng chú Chu Sơn bước vào nhà, nhìn thấy chiếc mũ lưỡi trai của mình rơi trước cửa sổ, cậu nhóc vội vã chạy lại nhặt lên đội vào.

"Ái chà, đây là món đồ hai anh em đi mua sáng nay đấy à?" Chu Sơn trước đây chưa thấy Tuế Tuế đội mũ nên chống cằm hỏi.

Tuế Tuế đội mũ hơi lệch, nhưng cậu nhóc không nhìn thấy, còn đưa tay lên xoa xoa đầu, cười đến mức đôi mắt híp lại: "Anh trai mua cho cháu đấy ạ!"

Tuế Tuế vui sướng ngẩng cao đầu, còn nhón chân lên cho chú Chu Sơn xem.

"Đẹp, đẹp lắm. Bao nhiêu tiền thế, chắc không rẻ đâu nhỉ?" Nói đến đây, Chu Sơn lại nghi hoặc "ây" một tiếng: "Mà khoan đã, không phải hai anh em lại tiêu quá số tiền cho phép đấy chứ?!"

Lúc đó Thẩm Từ chỉ cầm theo có mười tệ đi thôi mà!

Nghe đến đây, biểu cảm đang vui vẻ của Tuế Tuế bỗng khựng lại, cậu nhóc chớp mắt vài cái, đột nhiên nhớ ra mình đang làm gì.

[Nhớ ra rồi, nhớ ra rồi! Cuối cùng Tuế Tuế cũng nhớ ra mình đang bị phạt đứng rồi!]

[Tôi cứ tưởng bé sẽ quên béng cho đến tận lúc ăn cơm trưa xong cơ, không ngờ lại nhận ra nhanh thế.]

[Ha ha ha, cái ánh mắt ngẩn ngơ kia kìa, trông cứ như hoàn toàn không dám tin vào sự thật ấy!]

Ngẩn người đứng một lúc, Tuế Tuế mới nhích đôi chân nhỏ, chậm chạp quay người lại. Cậu nhóc nhích từng bước một về phía góc tường, từ từ cúi đầu xuống cho đến khi vành mũ chạm lại vào cửa kính.

Thấy Tuế Tuế bỗng dưng ỉu xìu như bánh bao chiều, Chu Sơn cũng lấy làm lạ mà gãi gãi trán: "Gì thế này? Sao tự nhiên lại buồn thiu thế kia?"

Chu Sơn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn sang anh thợ quay phim bên cạnh rồi ngơ ngác nhìn con trai mình. Tuế Tuế mân mê đôi bàn tay nhỏ, đá đá chân rồi ậm ừ hồi lâu mới mếu máo lên tiếng:

"Cháu... cháu phải phạt đứng rồi."

Chu Sơn ngẩn người, nhưng giây sau anh lập tức hiểu ra vấn đề. Liếc nhìn ống kính máy quay, Chu Sơn vội lấy tay che đi khóe miệng đang nhếch lên, sợ mình sẽ bật cười thành tiếng trong hoàn cảnh nghiêm túc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!