Chương 30: (Vô Đề)

"Em cũng không biết nữa ạ~"

Tuế Tuế là một nhóc tì "đầu óc cá vàng" chẳng nhớ nổi việc gì, uống sữa thì bé chỉ nhớ mỗi vị ngọt ngọt rất ngon thôi.

Hồi trước lúc đi ra sân bay, bé có thể nhớ tới việc đeo theo túi "lương khô" là sữa bột của mình đã là một chuyện cực kỳ không dễ dàng rồi.

Thẩm Từ thấy vậy cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ định lát nữa sẽ vào trung tâm thương mại xem thử, mua loại cùng hãng là được.

Trên ngọn cỏ sớm mai vẫn còn đọng lại chút sương, dưới ánh mặt trời ngày càng gay gắt, chúng dần dần bốc hơi. Mặt trời chậm rãi leo lên giữa không trung.

Thong thả đi bộ khoảng nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Từ mới dẫn Tuế Tuế vào một trung tâm thương mại tổng hợp.

Tầng hai của trung tâm thương mại có rất nhiều cửa hàng đồ hiệu chuyên doanh, hầu hết những món đồ có tên tuổi cơ bản đều có thể tìm thấy ở tầng này.

Thẩm Từ ra ngoài lần này vẫn còn chút tự giác của một ngôi sao, anh đeo mũ lưỡi trai đen và khẩu trang, vành mũ cũng kéo xuống rất thấp.

Đứng ở cửa thang máy, cả khuôn mặt anh được che chắn kín mít, anh ngẩng đầu nhìn quanh tìm vị trí của cửa hàng sữa bột với vẻ mặt không rõ cảm xúc.

Từ lúc còn ở trên đường ban nãy, Tuế Tuế đã luôn ngoảnh khuôn mặt nhỏ nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Từ. Sau khi vào trung tâm thương mại, bé càng ra sức nghiêng đầu, nhìn anh trai không chớp mắt.

Ánh mắt của nhóc tì quá đỗi nhiệt tình, khi Thẩm Từ quay đầu lại, anh gần như nhận ra ngay lập tức.

Đeo khẩu trang nên giọng Thẩm Từ nghe có chút nghẹt, anh xoa xoa chỏm tóc xoăn của Tuế Tuế rồi hỏi:

"Sao thế? Nhìn anh làm gì vậy?"

Tuế Tuế vội vàng lắc cái đầu nhỏ: "Em có nhìn đâu ạ~"

Thẩm Từ cười khẽ một tiếng, cũng không vạch trần tâm tư nhỏ của nhóc tì, chỉ chỉnh lại cái mũ trên đầu mình rồi hỏi:

"Em cũng muốn một cái mũ à?"

Tuế Tuế nhìn cái mũ cực ngầu trên đầu anh trai, lại nhìn cái khẩu trang đeo vào là chẳng thấy mặt đâu, bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đầy hiếu kỳ.

Ngập ngừng một lát, bé mới gật gật đầu.

Được Thẩm Từ bế lên, Tuế Tuế còn hâm mộ dùng bàn tay nhỏ sờ sờ cái mũ của anh.

"Là màu đen ạ~"

Ánh mắt ấy lấp lánh như chứa cả trời sao, khiến Thẩm Từ nhìn mà không nhịn được khẽ xuýt xoa một tiếng. Trái tim anh như bị "tấn công" bởi sự đáng yêu này, Thẩm Từ lập tức sải đôi chân dài bước đi:

"Đi, mua một cái!"

Đã đến đây rồi, trung tâm thương mại lớn thế này, mua một cái mũ nhỏ thì có làm sao?

Đi đến trước một cửa hàng quà tặng trang trí theo phong cách gỗ mộc, Thẩm Từ không chút do dự bước chân vào trong.

Cửa hàng cũng vừa mở cửa không lâu, sáng sớm chưa có mấy khách, vừa thấy Thẩm Từ đi tới, nhân viên liền niềm nở đón tiếp:

"Chào anh, anh cần tìm gì ạ?"

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, nói một câu "tiện đường xem thử thôi".

Cô nhân viên thấy vậy cũng chỉ tò mò liếc nhìn người ăn mặc kín mít kỳ quái này một cái chứ không nói gì thêm. Ngay sau đó liếc thấy Tuế Tuế đang được bế trong lòng, bị vẻ đáng yêu của nhóc tì làm cho "tan chảy", khóe môi cô không nhịn được để lộ nụ cười.

"Em bé nhà mình ngoan quá, dãy đằng kia là đồ dành cho trẻ em đấy ạ."

Cô nhân viên không hay theo dõi show giải trí của người nổi tiếng nên không nhận ra họ là ai, chỉ nhắc nhở đơn giản rồi quay đi làm việc của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!