Gió sớm mai vẫn còn mang theo chút se lạnh.
Sợ Tuế Tuế bị lạnh, buổi sáng Thẩm Từ đặc biệt mặc cho bé một chiếc áo khoác màu xanh lá nhạt, càng tôn lên làn da trắng nõn, nhìn từ xa trông bé giống hệt một mầm lá non vừa mới nhú trên cành.
Kiễng đôi chân nhỏ, Tuế Tuế đứng sau lưng Lục Lục, vẫn đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn về phía tiệm bánh bao.
Tiệm bánh bao này nổi tiếng khắp vùng vì ngon, bổ, rẻ và uy tín, mới sáu giờ sáng mà đã có người xếp hàng mua bữa sáng rồi.
Chợt thấy nhiều người lạ như vậy, Tuế Tuế rụt cái đầu nhỏ lại, vội vàng thu hồi tầm mắt.
"Đông người quá ạ."
Tuế Tuế chỉ tay về phía tiệm bánh bao, mím môi không dám bước tới.
Lục Lục thấy vậy cũng dừng lại, nhìn theo hướng Tuế Tuế chỉ.
"Đông người thì chắc chắn bánh bao ngon rồi!"
Lục Lục liếc nhìn một cái là đoán ngay tiệm này khá ổn, thế là gật đầu khẳng định chắc nịch.
Vừa nhắc đến đồ ngon, cái bụng nhỏ chưa có gì của Tuế Tuế đã sôi lên "ục ục" hai tiếng, cái miệng nhỏ vô thức tiết nước miếng.
Đúng lúc này, tiệm bánh bao vừa ra lò một xửng mới, hơi nước nghi ngút bốc lên, hòa quyện cùng mùi thơm của bánh bao nương theo gió nhẹ tỏa ra xung quanh.
Mùi hương này giống như một chiếc móc câu nhỏ, khiến cái mũi của Tuế Tuế không nhịn được mà khịt khịt mấy cái.
Sải đôi chân ngắn, Tuế Tuế vô thức đi theo mùi hương đến tận cửa tiệm.
Đứng trước quầy, chiều cao của Tuế Tuế còn chưa bằng cái lò nấu của người ta, bé kiễng chân, cố gắng ngẩng cao đầu nhưng vẫn không thấy được bánh bao trong xửng hấp.
Bà chủ tiệm vừa từ trong nhà đi ra cửa, định lấy túi nilon đựng bánh cho khách, kết quả tay vừa đưa ra đã nhìn thấy một chỏm đầu xù lông.
"Úi chà! Cái gì đây!"
Bà chủ bị mái tóc xoăn nhạt màu này làm cho giật mình, suýt chút nữa thì đánh rơi cả bánh bao đang cầm.
Cô gái khách hàng đứng bên ngoài thấy cảnh đó thì buồn cười không chịu được, nhận lấy bánh bao mà cười đến run cả người.
"Khà khà khà~" (Tiếng cười như tiếng ngỗng kêu)
Có lẽ vì tiếng cười này quá kỳ quặc, Tuế Tuế
- người vốn chỉ thấy mỗi bánh bao
- cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn cô ấy một cái, ánh mắt tràn đầy vẻ lạ lùng.
Đợi Tuế Tuế quay mặt lại, bà chủ mới cúi người ghé đầu xuống, nhìn thấy "sinh vật" nhỏ bé chỉ cao bằng ba cái đầu này.
Bà vỗ vỗ ngực, cũng cười theo.
"Hết cả hồn, đây là con nhà cháu à? Trông khôi ngô quá!"
Cô gái đang cười vội vàng xua tay, khó khăn lắm mới nén được cười để giải thích:
"Dạ không phải nhà em đâu, em sao đẻ được đứa nhỏ xinh thế này!"
Bà chủ nghe vậy thì "à" một tiếng, vội cúi đầu nhìn Tuế Tuế thêm lần nữa.
"Thế là con nhà ai? Chẳng lẽ ai đi mua bánh bao rồi bỏ quên ở đây à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!