Chương 27: (Vô Đề)

Thu lại đôi chân đang vắt chữ ngũ, Thẩm Từ nheo mắt lại.

"Không đúng, tổ chương trình trước đó còn tính dư cho chúng ta mười tệ."

Vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Từ hiện lên vài phần phiền muộn, anh mím môi suy nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy không thể chịu thiệt như vậy được, dứt khoát ngồi bật dậy.

Bên cạnh, Tuế Tuế đang nằm dùng bàn tay nhỏ bẻ lấy bàn chân trắng nõn của mình, cố gắng bắt chước tư thế vắt chân chữ ngũ.

Thấy anh trai đột nhiên xuống giường, đôi chân nhỏ của bé khựng lại giữa không trung, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ngơ ngác hỏi: "Anh không ngủ ạ?"

Thẩm Từ lúc này mới nhìn thấy cái đuôi nhỏ đang học theo mình vắt chân, trên mặt không khỏi lộ ra một tia bất lực.

Anh nhận ra rằng, trẻ con ở độ tuổi này luôn thích bắt chước hành vi của người lớn, nhìn thì kỳ kỳ quái quái nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Anh nhếch môi cười rồi lắc đầu, Thẩm Từ đưa tay búng nhẹ vào chỏm tóc xoăn đang vểnh loạn của Tuế Tuế.

"Sao lại học anh rồi? Không được vắt chân nữa, đây không phải thói quen tốt đâu."

Tuế Tuế khẽ "ồ" một tiếng, vội vàng dùng tay hạ chân xuống, đung đưa đôi bàn chân nhỏ trên giường, ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh trai, biểu thị mình không học nữa.

Thẩm Từ thấy vậy mới gật đầu, xoa đầu Tuế Tuế, buông một lời khen ngợi mà anh vốn không mấy sành sỏi: "Tuế Tuế rất ngoan."

Tuế Tuế được khen đến mức mắt cười cong tít, xung quanh như bừng nở muôn vàn đóa hoa nhỏ, đôi chân nhỏ càng đung đưa hăng hái hơn.

"Anh ra ngoài tìm phó đạo diễn một lát, Tuế Tuế ngoan ngoãn nằm ngủ, một lát anh về ngay."

Tuế Tuế vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui, gật gật cái đầu nhỏ, dùng giọng sữa nói khẽ: "Dạ vâng ạ."

Sau khi Thẩm Từ đi ra ngoài, bé vừa ngân nga hát, vừa tự vui đùa lăn lộn mấy vòng trên giường, làm chỏm tóc xoăn rối tung cả lên.

Tuế Tuế vô tư lự rúc vào chiếc gối mềm mại, chưa đợi được anh trai về, mí mắt đã không chịu nổi mà khép lại trước.

Dáng vẻ ngủ ngoan ngoãn này ngay lập tức khiến cư dân mạng "lọt hố" lần nữa.

[ Bé con nhà tôi thật là xinh đẹp quá đi! [ôm mặt. jpg] ]

[ Bé ngủ rồi, suỵt!! Chúng ta nói khẽ thôi! ]

[ Nói~ nhỏ~ như~ thế~ này~ được không? ]

[ Không được, phải nhỏ~~ thế này~~ mới được! ]

Ở phía bên kia.

Thẩm Từ lạnh mặt gõ cửa phòng phó đạo diễn.

Phó đạo diễn đang cùng các nhân viên khác thảo luận về chuyện hot search tối nay, thấy Thẩm Từ đến, còn tưởng anh có việc gì quan trọng, vội vàng ra hiệu bảo anh ngồi xuống.

"Có chuyện gì vậy?"

Mặc dù không ưa vẻ mặt luôn hầm hầm không cảm xúc của Thẩm Từ, nhưng phó đạo diễn đối với anh ở ngoài đời vẫn rất khách khí.

"Số tiền chúng tôi nợ không phải là một nghìn hai trăm chín mươi, mà là một nghìn hai trăm tám mươi, ông đừng có nhớ nhầm đấy."

Lời nói đột ngột này khiến phó đạo diễn ngơ ngác gãi đầu.

Mất một lúc lâu, ông ta mới "ồ" lên một tiếng đầy tỉnh ngộ.

"Cậu nửa đêm không ngủ, chạy đến đây chỉ để nói với tôi chuyện này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!