Trong nhóm phụ huynh, người ít rành việc bếp núc nhất phải kể đến hai bà mẹ.
Diệp Mai từ khi nổi tiếng đã không còn phải tự mình vào bếp, sau khi kết hôn lại càng cách xa khu vực này.
Còn Châu Di là một vũ công ballet, quanh năm suốt tháng đều ăn theo chế độ dinh dưỡng được thiết kế sẵn để giữ dáng, rất hiếm khi tự tay nấu nướng.
Cả hai nhìn nhau rồi vội vàng dời mắt sang ba người còn lại với hy vọng tìm sự trợ giúp.
Châu Sơn vẫn đang mải tạo dáng trước ống kính, đẩy kính râm cười đầy tự tin: "Yên tâm đi! Với thâm niên mười năm làm bếp, không có món nào làm khó được Châu Sơn này đâu!" Cậy ta chống nạnh đầy đắc ý.
Nhiễm Kỳ cũng yếu ớt giơ tay: "Em cũng biết một chút ạ. Hồi mới debut để tiết kiệm tiền nên em toàn tự nấu ăn thôi."
Riêng Thẩm Từ, nhìn cái bản mặt "khó ở" đó thì chẳng ai nghĩ anh biết nấu ăn, nên mọi người mặc định bỏ qua luôn. Diệp Mai thở phào: "May quá, ít nhất cũng có người biết nấu, chứ không thì mất mặt lắm."
Phần bốc thăm "kinh điển" bắt đầu.
"Bây giờ chúng ta sẽ chọn phong bì. Số tiền bên trong chính là ngân sách đi chợ của các bạn!" Anh quản trò thông báo.
Diệp Mai nhíu mày hỏi ngay: "Tự chọn ạ? Tiền bên trong chắc là không giống nhau rồi?"
Anh quản trò gật đầu, đào sẵn hố đợi khách mời nhảy vào: "Số tiền có nhiều có ít, chọn được bao nhiêu là tùy vận may của các bạn! Gợi ý một chút: số tiền lớn nhất là 100 tệ, nhỏ nhất là 10 tệ."
Bầu không khí thân thiện lúc nãy bỗng chốc tan biến. Năm vị phụ huynh nhìn nhau đầy cảnh giác, vì điểm số bữa tối sẽ ảnh hưởng đến xếp hạng chung cuộc, không ai muốn nhận mức tiền thấp nhất. Giữa lúc im lặng, Thẩm Từ là người lên tiếng trước:
"Tuế Tuế, sang bên đó lấy một cái phong bì đi." Thẩm Từ biết vận may của mình vốn "thối" có tiếng trong giới, nên giao phó hoàn toàn cho em trai.
Tuế Tuế ngoan ngoãn chạy đến: "Cái này ạ?" Bé chọn cái gần mình nhất, đưa cho anh trai. Thẩm Từ xoa đầu khen một câu làm bé vui sướng đung đưa cái đầu nhỏ.
Thẩm Từ thản nhiên xé phong bì trước sự tò mò của mọi người. Kết quả: Hai tờ 5 tệ mới tinh rơi ra.
Tuế Tuế đứng cạnh thấy hai tờ tiền thì "Oa" một tiếng, mắt sáng rực: "Anh ơi, chúng mình giàu quá đi à~"
Thẩm Từ lặng lẽ quay mặt đi, bàn tay cầm 10 tệ khẽ run rẩy, không nỡ nói cho Tuế Tuế biết sự thật phũ phàng. Anh nhìn em trai đang cười ngây thơ, chỉ biết bất đắc dĩ véo mũi bé: "Còn cười được nữa hả." Bữa tối coi như xong đời rồi.
Cư dân mạng cũng phải cạn lời: [5 chọn 1 mà bốc trúng số nhỏ nhất! Đúng là anh em nhà này 'đen' đều như nhau.]
Thấy mức thấp nhất đã bị lấy mất, các phụ huynh khác thở phào và lần lượt cử các bé lên chọn. Châu Sơn lén dặn con trai: "Thiên Thiên, lát nữa con lấy cái nào dày nhất nhé!"
Lục Lục đứng cạnh nghe thấy, liếc nhìn cha con nhà họ Châu một cái rồi lạnh lùng đi lên trước. Còn lại bốn phong bì, cái ở giữa trông phồng nhất, dày cộm. Diệp Mai đứng xa ra sức nháy mắt ra hiệu cho con lấy cái đó. Nhưng Lục Lục chỉ nhìn qua rồi thản nhiên lấy một cái mỏng hơn ở bên cạnh.
Diệp Mai ôm trán thở dài: "Con ngốc thế, cái dày nhất chắc chắn nhiều tiền mà!"
Ngay sau đó, Châu Thiên Thiên đã lấy cái dày nhất. Châu Sơn đắc ý đẩy kính lên đầu: "Ngại quá, 100 tệ này chúng tôi xin nhận nhé." Anh ta mở phong bì ra, một xấp tiền 1 tệ ào ạt rơi xuống đất. Châu Sơn đứng hình, nụ cười cứng đờ. Đếm lại... tổng cộng được 20 tờ 1 tệ. Đây là số tiền thấp thứ hai sau nhà Thẩm Từ.
"Đúng là định mệnh mà!" Châu Sơn than trời trong tiếng cười của mọi người.
Diệp Mai vội vàng mở phong bì của Lục Lục. Một tờ 100 tệ màu hồng hiện ra! Cô phấn khích ôm hôn con trai: "Con trai giỏi quá! Mẹ yêu con nhất!"
Lục Lục vội lấy tay lau trán, lùi lại đầy cảnh giác. Diệp Mai hỏi: "Sao con lại chọn cái này?" Lục Lục nhíu mày, bực bội đáp: "Cái phong bì dày kia đặt ở giữa, rõ ràng là cái bẫy. Để có được 100 tệ thì có nhiều cách kết hợp mệnh giá, nhưng xác suất nó dày như thế là cực thấp."
Tổ chương trình nghe xong chỉ biết câm nín. Thiên tài nhi đồng đi quay show mà cứ như đang giải toán xác suất vậy!
Tại siêu thị.
Dưới ánh hoàng hôn, Thẩm Từ dắt Tuế Tuế đến siêu thị gần nhất. Tuế Tuế thấy nơi lạ lẫm liền nắm chặt tay anh trai. Thẩm Từ lấy một chiếc xe đẩy nhỏ, hỏi bé: "Có muốn ngồi cái này không?"
Tuế Tuế tò mò nhìn chiếc xe đẩy sắt, mắt sáng lên gật đầu. Thẩm Từ bế bé đặt vào ghế ngồi cho trẻ em, dặn bé bám chắc. Bé ngồi trên xe, đôi chân ngắn đung đưa, nhìn trái ngó phải đầy thích thú.
Vừa đẩy xe vào cửa siêu thị, đập vào mắt Tuế Tuế là những kệ đồ chơi đủ màu sắc rực rỡ. Miệng nhỏ của bé há hốc ra, ánh mắt dán chặt vào những món đồ chơi, hoàn toàn bị hớp hồn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!